Tuesday, April 10, 2012

tôi rất thích mơ

Chúng ta bận rộn quá hả? Điều đó làm tao cảm thấy khá yên tâm vì chúng ta đều đang tập trung vào những gì mình đang làm. Nhưng tụi mình không nói chuyện nhiều, facebook trở nên kém thú vị và bất cứ khi nào thấy notifications là cảm thấy vui vui. Còn nhớ những ngày comment không kịp? Và những câu chuyện của tụi mình luôn làm tao cảm thấy nó chỉ có thể xảy ra với tụi mình. Thường xuyên rất vô duyên và mắc cười mà hiếm khi lãng mạn và người lớn.
Tuổi trẻ không có bao nhiêu mà sao mơ ước thì nhiều quá. Ngày hôm nay muốn làm cái này, ngày mai lại muốn làm thêm cái kia. Cái gì cũng cảm thấy mình có năng lực nhưng mà phải bắt đầu như thế nào. Thì tất nhiên, nếu mà biết liền thì người ta đã không còn trẻ nữa rồi. Chỉ có điều, dù sao đi nữa, đừng kiềm chế bản thân ngay lúc này, bởi vì bây giờ không mơ ước cho thoả sức, không làm tất cả những gì mình muốn thì người ta không còn cơ hội nào để làm những điều đó nữa. Những mơ ước của độ tuổi 20, hãy cứ để nó bay.
Tao không biết nữa. Những ngày này tao đang tập ngủ sớm và đúng giờ. Giấc ngủ thì không bao giờ đến liền và những giấc mơ thì lúc nào cũng kì lạ. Chân của tao vẫn chưa nhỏ vì tao đã bỏ tập thể dục từ đời nào. Mặt của tao vẫn như mới dậy thì. Tóc của tao vẫn quá nhiều và mọc quá nhanh. Vẫn tự hỏi chú Ben là gì và sau này sẽ miêu tả chú ấy như thế nào trong cuộc đời mình nếu như ai hỏi tới. Đôi khi tao tự hỏi những đứa trạc tuổi mình sao tụi nó đã có thể biết tình yêu là gì trong khi tao lâu rồi không thấy crush on ai cả. Chú Ben nhiều lần làm tao thấy chú ấy sweet nhưng chú ấy không muốn gì lúc này và tao cũng không nhìn thấy tao và chú ấy có thể là gì. Tụi tao nói chuyện lại lần đầu tiên sau hơn hai tuần gần như không liên lạc gì với nhau không vì lí do gì cả. Tao hay bipolar quá đến nỗi tao biết tao trở nên khó hiểu. Và tao không biết đứa con gái nào cũng vậy hay là chỉ mình tao?
Tụi bây thì sao? Đang làm gì với cuộc đời mình? tao biết thằng Đại muốn đi họp cổ đông công ty của mẹ con Hà để được 500k mà nó mắc bận thì cuối tuần này rồi đó. Không biết con Bom đã thi đại học luật gì đó chưa, Hiền vì sao lại đang luẩn quẩn với câu chuyện những chàng trai còn khó hiểu hơn nó và Hà có nghe tin tức gì và đi ăn sushi chưa. Con Yến mai nó sẽ email tao nên tao không hỏi nữa. Tao cũng đang thèm sushi chảy nước miếng mà sao đi ăn với Sasa khó quá. Tụi mình đi ăn là quyết định cái rụp, con Bom xách xe xuống rước tao liền, đã ghê.
Tụi mình năm 25 tuổi đang làm gì và ở đâu đừng quên viết blog và facebook và nhắn tin và gặp nhau vào ngày-giống-tháng nhé. Đứa nào có bồ đầu tiên phải bao nguyên đám một bữa nha.
Thôi đi ngủ đây. Để coi tối nay mơ thấy ai héhé.
Nếu buồn hãy gửi tin nhắn cho Thảo. Facebook và điện thoại và email để làm gì?

Tuesday, April 3, 2012

ngày nắng mát mẻ

Hôm nay trời nắng một thứ nắng ngọt ngào. Rất vừa đủ. Rất dễ thương.
Tôi đến trường với quần shorts màu tím xanh và áo thun trắng. Vốn tối hôm trước định rằng sẽ mặc quần shorts trắng với áo vespa nhưng bộ quần áo làm tôi ốm đi thấy rõ, và chiếc quần đó mùa hè ở nhà tôi còn mặc khá vừa giờ đã rộng rinh. Thì ra, tôi đang mệt mỏi.
Những chiếc ghế ồn ào trong căn phòng 107 Express Script Hall vẫn làm tôi phát điên. Ông thầy mặc đồ không quá tươm tất huyên thuyên những điều về project mới và bài giảng, tôi ngồi cuối lớp cố gắng lắng nghe nhưng nhận ra mình không thích không khí trong căn phòng đó đến mức muốn bỏ ngay ra ngoài. Đi đến một nơi xa xôi, tôi vẫn là đứa con khó chịu của ba mẹ, là đứa bạn không thích nhiều thứ của đám tôi.
Lớn lên tức là thay đổi, nhưng theo một nghĩa nào đó, lớn lên là làm dày và đậm thêm bản chất vốn có của mình. Cuộc đời có thể khiến người ta xù lên những gai nhọn đồng thời cũng có thể làm nhiều khía cạnh của bản thân mềm đi. Tôi chưa biết nhiều về cách xù lông, và những khía cạnh tôi cho là vốn có vẫn còn đó. Tôi vẫn thích mơ mộng. Những buổi chiều đi bộ về nhà, tôi nhiều lần nghĩ về một ngày trôi qua và tôi sẽ viết về nó thế nào trên trang blog nhỏ của mình. Những ngày ngồi ngồi trong phòng 107, tôi vẽ ra "kế hoạch trong mơ" sẽ làm với bạn thân và cho phép mình lấy kế hoạch đó làm mục tiêu xa hơn một tí sau khi ra trường và ổn định.
Thật ra tôi không ghét những gì mình đang học. Thậm chí đôi khi tôi thấy khá thích thú. Chỉ là thầy khó ưa hay làm tôi hoang mang. Tôi không biết mình hiểu gì, và có đủ những thứ cần thiết để làm được gì hay không. Bản thân tôi không kém cỏi nhưng đến giờ tôi vẫn không tự tin về điều mình đang làm. Và vì không tự tin, tôi sợ thất bại.
Hôm nay tôi bắt gặp những cánh hoa hình dạng như cánh mối màu hồng khe khẽ đang rơi xuống trước nắng khi bước ra khỏi lớp thầy hàn quốc đầu trọc. Những cánh hoa đến phút cuối cùng vẫn đẹp đẽ như một cô gái chỉnh chu luôn muốn mình xuất hiện trong bộ dạng tươm tất nhất. Và nắng là thứ trang sức kì diệu. Chúng xoay xoay, đeo nắng lấp lánh lên mình, lả lơi một chút rồi nhè nhẹ nằm lại trên mặt đất.
Điều đó khiến tôi vui và muốn tối về viết blog :)

Monday, April 2, 2012

không thấy hoàng tử trong công ty đó

So, the weird thing of the last 2 days is, I started thinking about what I'm gonna do after college. I mean, really, what am I gonna do? Say, I will graduate with a decent gpa or maybe better (obviously not the legendary "four-oh") then go home and look for a job. What am I gonna do with it?
I found a good company which I think it's probably one of my big considerations when I get back. I was browsing some photos and I started...freaking out a little bit. I said to myself "Man, this is what work is like". Offices, computers, people dressing pretty...boring and the ugliest truth is, there are no freaking good-looking guys. They all look like our junior high boys that we still couldn't stop laughing when talking about their styles. Now we know how "cool" Minh Đại is huh? Sighhh, about prince Charm, see you in another life I guess. And even if you're here in this life waiting for me, please at least have a decent taste of clothing (I'm not even talking about fashion). Though I'd rather stay by myself but who knows, I may look at you and change my mind later.
And if I have to sketch my emotion these days, it would be an odd-looking graph. Sounds like my period coming. I don't know, I just cry so easily when watching movies/shows lately. I watched Bridemaids today and there's no way it's a tearjerker yet, I shed some tears when Annie goes save her missing best friend in her apartment and have a talk about their friendship, how she's gonna be after Lillian gets married. How are we gonna be when one of us gets married? I mean, it has to happen right? We're smart, pretty, funny. We have the brain. We have the heart. We'll find someone and set a new life and you know, the page turns and we have new stories to tell. Life is that simple, all about making new stories.
Well school tomorrow. Long day too. I stay in so much that every time I get out to the real world, nothing seems real. Amazing how you see a lot of people during a day and you only say a few things to a handful of them. The loudest voice I hear is my inner voice speaking words I find them easier to let out here to you than to any one else in the world I'm living now.
Chúng ta có thể trở thành "đồng 10 yên lăn trên phố" được không?



Saturday, March 31, 2012

one of those days

Don't know what it is but I haven't slept well for days. And obviously, the next day I wake up, I feel like hell. Exhausted, though I haven't done anything much really. And my face is breaking out. Man, I don't like these days when I look horrible and don't feel too good.
The truth is, the C I got on Programming Languages test did upset me. I've been worried too much about grades these days that it is stressing me out and I keep getting annoyed by myself thinking about it. You know what it is like to feel you're not qualified or not good enough at something...
I miss my friends a lot. Having been away for almost 3 years, I know I could never get close to anyone as I do to them. I'll admit I'm anti-social. Find it hard to fit in sometimes. Don't like crowds. Not good at carrying on conversations. For all those reasons, it's pretty amazing how we could talk and laugh and have so much fun together. It's like, we're all different but somehow we all "click". And yes, Hiền is right. When all these times are gone, we're gonna miss how much we are missing each other now.
This week has been weird. I dont get to talk to anyone too much. Maybe that's why I've been "emo". Ben has been back from visiting his family on since Monday but didn't give me a call until last night. And I know Yến is annoyed because we keep saying she's going out too much. Didn't mean to piss you off Yến but...I dont know, just thinking you should spend more time with your phamily and not wear yourself out so that you can be awake enough for school and study. And though I'm talking like a nerd I do hope we're all keeping up with school.
Sometimes, I get bored with myself. Today is one of those days.

Wednesday, March 21, 2012

gió thổi hoa rụng lả tả

Sài Gòn mấy bữa nay trời mưa, nhớ mang áo mưa và chạy xe cẩn thận, coi chừng sét đánh rớt bánh xe giữa đường. Đừng cầm dù, coi chừng bão thổi một phát là bay qua tới đây tao không kịp đón.
Tao ở bên đây một mình, sẽ cẩn trọng không để xảy ra chuyện gì. Nấu ăn sẽ không để đứt tay. Đi ngoài đường sẽ không để gió thổi ngược tới Châu Phi. Mặc dù ngày nào xếp sách là ngày đó tao bị paper cut nhưng không sao, chừng nào tay đổ mồ hôi nhiều mới nghe rát.
Cuối tuần này sẽ đi dạo với chú ấy. Lâu rồi không đi bộ chung :). Dạo này, cảm giác thân thiết trở về như hồi nghỉ đông. Ừ thì tao cũng vui vui. Tao chưa biết cái kết của câu chuyện này, tất nhiên khi nào biết tao sẽ kể cho tụi bây, nhưng nếu không sống tiếp câu chuyện này, tao sẽ không có kết thúc nào để sau này để cho tụi bây biết hết. Lúc đó nếu tao buồn, hãy mua cho tao 2 ổ bánh mì gà nhiều patê, một tô bún riêu, li sữa đậu nành đá, và nhiều món khác mỗi ngày tao đều đang nghĩ đến, tao sẽ tự nhủ lòng là, trên đời này nhiều đồ ăn ngon quá buồn chi cho mệt người và tao sẽ không buồn nữa. Dù sao đi nữa tao cũng không bao giờ ở lại nước Mỹ xa xôi và lạ lùng này. Hãy dang rộng tay chào đón, buddy của công chúa sẽ trở về vì 2 ổ bánh mì gà.
Tao cảm thấy thật tốt trong lòng khi ngày nào tao và tụi bây cũng hiện diện trong cuộc sống của nhau. Xin lỗi anh Mark Zuckerberg chứ facebook mà không có tụi bây tao cũng không biết lên làm gì. Bây giờ tao buồn ngủ quá mai tao còn có test môn Statistics và lớp Calc 2 tiếng 15 phút buổi tối với thầy giọng Pháp chưa kể 4 tiếng trong thư viện nữa nên tao sẽ đi ngủ. Mặt tao đang nổi mụn như nổi sải tao cũng không biết vì sao trong khi tao tự thấy tao ăn uống rất điều độ. Tao cũng muốn trở thành cô gái xinh đẹp tự tin nhưng mà mấy ẻm mụn không tha cho tao, tao phải làm sao?
Tao không muốn nhay nên tao sẽ tạm biệt thiệt đây.
Chúc tụi bây tuần này không bị ảnh dí, đặc biệt khi đang mắc mưa nữa.
Thương nhớ những cơn mưa ở nhà, mấy bữa ngồi ở nhà trọ dội bom nhìn ra bụi chuối xơ xác trước gió.


Monday, March 19, 2012

những bông hoa đã nở rộ từ đêm qua


Hai projects liên tục của Web Programming đã hoàn tất, tôi bỗng nghe mùa xuân ôm choàng lấy mình. Ngoài trời không khí nhẹ tênh. Khí trời những đêm nhiệt độ 6 mấy 7 mươi là thứ khí trời thơm tho, trong suốt và lãng đãng vẩn vơ trong lòng. Thời tiết đẹp, lòng người cũng nở hoa. Giống như những cái cây dưới nhà, hôm nào còn trơ gầy trong gió mùa đông, sáng ra đã hồng tím trên bãi cỏ xanh.
Tóc đã dài ngang vai. Tôi phần nào đã trở thành cô gái mình muốn nhìn thấy. Những gì đã qua quý giá quá, tất cả đều thật đẹp. Tôi dành thời gian nhớ về những người mình đã từng gặp gỡ, những tháng ngày mình đã qua. Mọi thứ đan xen vào nhau theo một cách nào đó và đưa ngày hôm nay đến. Nếu có thể quay lại cũng sẽ không thay đổi bất kì điều gì. Dù là chiếc váy búp bê may bằng những mũi kim vụng về. Dù là những bức thư ném ì xèo mỗi lần giận dỗi tưởng rất người lớn mà đâu biết rất buồn cười. Dù là mái tóc bù xù, nước da đen ngẳm, hay tình cảm bồng bềnh đầu tiên...Mọi thứ nằm ở lại, chồng lên nhau theo một trình tự mà chỉ muốn à lên "phải rồi, nên là như vậy". Hôm nay tôi ngồi trên sofa trong căn hộ số 736 ở một thành phố xa xôi với cửa ban công mở rộng là một cái kết tạm thời của rất nhiều tháng tháng ngày ngày. Một cái kết dễ chịu và vừa đủ. Ngày mai thức dậy, một cái kết khác đang chờ tôi tạo nên.
And when a guy said we should quit school and travel the world together for the rest of our lives, what should be the right feeling at that moment? We then talked about getting drunk next to the ocean somewhere in Greece at night and if we would get bored with each other eventually...
Lòng người đúng là nên nhẹ tênh, vì khi nhẹ tênh rồi, người ta bước đi như bay qua những nơi đầy ánh sáng.




Tuesday, February 28, 2012

it was a clear day

Ngày mai pay check chui vô tài khoản. Cũng là một số tiền gần gấp ba lần chui ra. Tiền nhà 2 đứa, Sasa và mình. Cách tháng mỗi đứa thay phiên trả cho cả 2. Đã vậy tháng này không hiểu sao lố tiền điện 2 chục đô, thật vô duyên. Cuối tuần này còn đi chợ mua đồ ăn cho 2 tuần kế tiếp. Số đôi giày mới muốn mua đã nhiều hơn 2 đôi...
Từ ngày đi làm, không dám xin tiền ba mẹ. Tiền ăn, tiền nhà, tiền điện thoại, tiền lâu lâu uống trà sữa đi ăn ngoài với Cường với Sasa là muốn lố pay check. Coi bộ, mấy bộ đồ xuân hè, mấy đôi giày, vài cuốn sách, máy chụp hình, điện thoại xịn,...còn nằm trong wishlist dài dài. Hi vọng lúc có tiền rồi mấy ẻm cũng còn đó chứ đừng hết hàng. Tưởng gì vụ này bị quài luôn, điều mình mơ ước luôn dễ dàng bị cuỗm mất. Bởi vậy có tiền là phải giựt liền, mới thôi trớt quớt hết đường bột.
Có vẻ như mình đã master món thịt chiên/nướng. Nói không phải chứ mình làm ngon dễ sợ luôn à. Hê hê tao đã thậm chí nghĩ đến cảnh tụi bây ăn đồ ăn của tao và lác mắt và nói "xạo mày, cái này con Bom làm" :)) Hãy đợi đi, Bombom và Kukoo sẽ mở tiệc sân vườn mừng ngày về của Thảo.
Hồi chiều này đi học về, luộc 4 trái bắp. Xong lấy một trái ra vừa trét bơ vừa gặm vừa coi talent. Cuộc sống đúng là không cần nghĩ ngợi nhiều. Mình rất thích những buổi chiều 5 rưỡi làm xong, đẩy cửa thư viện bước ra thấy bầu trời xanh thiệt là xanh và có những đám mây trắng cuộn vào nhau như sóng biển im lìm trên không. Mùa đông sắp qua rồi. Ánh sáng cũng trải dài hơn qua mỗi ngày. Thật dễ chịu. Những học kì sau hãy cứ yên ả như thế này đi, 4 năm đại học xa nhà rồi từ từ sẽ qua.
Những đôi giày, những cuốn sách, những thứ vẫn còn trong wishlist của mấy trang web, hãy cứ đợi tao. Ráng chút xíu nữa thôi tao gom hết tụi bây dzìa cho tụi bây ở chung. Đừng đi đâu hết nhaaa.