Showing posts with label ngẩng đầu lên. Show all posts
Showing posts with label ngẩng đầu lên. Show all posts

Saturday, January 1, 2011

2011 !!!!!!

Bây giờ đã sang năm 2011 mất rồi. Tao đang ngồi ở một thị trấn bé xíu ở bang Pennsylvania, trong một căn phòng heat chạy nóng ơi nóng với chủ nhân là người tao chưa từng yêu thích. Những giây phút đầu tiên của 365 ngày mới thật ý nghĩa làm sao!
Tao đã send message cho tụi bây trên fb, từng đứa một. Bởi vậy, tụi bây hãy hạ gục mấy cái chặn chặn mà vào coi inbox đi nha.
Vậy là tụi mình đứa nào cũng 18 tuổi, học xong nửa năm đầu đại học. Tụi mình mỗi đứa đang trở thành những chàng trai, cô gái ở một độ tuổi thật đẹp và đầy tiềm năng. Những gì tụi mình muốn làm, những gì có thể làm, chưa bao giờ tụi mình đứng gần với tất những điều đó như vậy và chưa bao giờ tụi mình cảm thấy đã đến lúc bắt đầu xắn tay xây dựng cuộc sống của riêng mình. Tuổi trẻ thật tuyệt vời.
Nếu giơ hai bàn tay ra thì cả hai đã sắp không đếm xuể thời gian tụi mình biết nhau, chơi với nhau rồi trở thành bạn bè. Tao nghĩ về tụi bây, nghĩ mình có quá nhiều hơn có thể đòi hỏi. Thật tốt vì có thể lớn lên cùng nhau, nhìn thấy nhau thay đổi dù không thể nói rằng tụi mình lúc nào cũng kè kè như hồi đó nữa.
hahaha. Đi Mĩ rồi hay bị bệnh sến thúi lắm.
Chúc tụi bây ăn lẩu tôm ngon và đưa thằng Đại về với giang hồ thành công =)) Đừng hận nếu không thấy tao trên mạng, bây giờ 4h sáng rồi t vẫn ngồi chat với cô mướp đây. Nếu tráchh hãy trách sao dòng đời đưa đẩy tụi mình xa quá ha =))


Sunday, January 3, 2010

put your head up dont look down

2010.
Bạn tụi bây chắc là ko còn trẻ nữa rồi. Mỗi ngày dặn lòng, mình phải uống nước nhiều vô, ăn yogurt rồi rau xanh. Mặt dạo này đầy mụn, phải ăn uống đàng hoàng. Hồi đó làm gì có chuyện đó, ăn tạp nham vô rồi sáng dậy soi gương, thấy mấy em mụn nằm im khiu khích, mình cũng khiu khích lại "ôi trời, kệ bà nó, nó nổi rồi nó lặn, hơi đâu lo" xong rồi luống cuống quơ đồ đi học.
Bạn tụi bây chắc là ko còn trẻ nữa rồi. Mỗi ngày dặn lòng, mình phải cố gắng. Làm việc gì cũng phải cố gắng. Buông xuôi là yếu đuối kinh khủng. Cuộc sống của mình ko phải chỉ có mình. Cố gắng trước hết là cho riêng mình mà cũng là cho những người hiện diện trong cuộc sống của mình.
Bạn tụi bây chắc là ko còn trẻ nữa rồi. Mỗi ngày dặn lòng, mình phải giữ tâm trạng thật ổn định, đầu óc phải biết suy nghĩ tích cực. Chỉ cần ngẩng đầu lên là những trống trải, lạc lõng, có khi thấy lẻ loi qua hết qua hết. Mọi thứ sẽ chẳng là gì hết nếu mình luôn biết hướng về phía trước, lâu lâu ngoảnh lại phía sau để mỉm cười với những gì đã qua và soi mình ở hiện tại rồi coi có hối tiếc gì ko
2010.
Bạn tụi bây ko có cảm giác đất trời chuyển mình hay sức sống mới dâng lên trong khoảnh khắc chuyển giao hay lòng tràn ngập cảm xúc cho một năm mới.
Bạn tụi bây đã rẽ sang một ngã rẽ khác từ đời nào, trong những phút giây gần như đầu tiên của năm 2010, áp điện thoại bên tai nghe tụi bây...hú hí cãi lộn :)), đột nhiên có niềm tin mãnh liệt rằng, dù đi bất con đường nào, ở phía cuối cùng, bạn tụi bây sẽ gặp lại. Tụi bây. Gia đình vn. Gia đình mĩ. Và những người luôn quan tâm đến bạn tụi bây bằng những điều giản dị nhỏ nhặt mà chân thành nhất thế gian.
2010.
Chúng ta có 365 ngày để cố gắng. 365 ngày để vội vã với những kế hoạch và ước mơ. 365 ngày để tìm kiếm một ai đó luôn đứng bên cạnh mình. 365 ngày đầu tiên của một thập niên mới. 365 ngày-dài thì có dài mà ngắn thì cũng có ngắn. Thời gian thì xoay vòng nhưng người ta thì ko trẻ lại. Đừng vội bỏ quên ước mơ và ngẩng đầu về phía trước. Ở đâu thì trời cũng có những ngày nắng và mưa mà. (bên đây còn có tuyết nữa, héhé)