Showing posts with label odd fragments. Show all posts
Showing posts with label odd fragments. Show all posts

Sunday, January 23, 2011

"Và sau đó, giống như một cô gái bình thường, tôi muốn nhìn thấy cậu ấy khóc và cười vì những điều ngớ ngẩn nào đó tới mức ruột gan đều đảo lộn"
Kiritani Shuuji


Sunday, August 8, 2010

11.27 - 2 ngày trước khi đi

"Dù ở cách xa nhau nhưng khi cùng nhìn lên một ngôi sao sẽ thấy yên lòng đúng không ?
Thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời, nếu thấy ngôi sao đó sẽ nghĩ rằng "người ấy chắc cũng đang nhìn ngôi sao này", tôi chỉ có thể làm được cho cô chừng đó thôi"
Aoi

Sunday, May 30, 2010

and the world will never ever be the same

Khi còn đi học, người ta lớn lên từ tháng Năm. Khi cây phượng đỏ hoa và ve kêu miệt mài ngoài phố. Khi nắng rơi xuống từ trên trời và sân trường đột nhiên im lặng giống như buồn rầu. Một lớp người mùa thu mới sẽ đi ngang nhưng không vào đó nữa, lặng lẽ như bước chân kì lạ của mùa, xếp trong tủ bộ quần áo trắng hôm qua rồi đi ra thế giới. Ngủ một đêm thức dậy, sáng ra người ta thành người lớn. Thế giới ngày hôm đó không bao giờ còn như cũ nữa.
Một mặt, tôi ngày nào cũng ca thán. Mặt khác, tôi biết mình sắp rời khỏi nơi đây. Khi nghĩ về mấy đứa con gái mắt luôn mở to xinh như búp bê và những chàng trai má ửng hồng trường trung học, tôi đã không biết ở con phố ồn ào chói chang bụi bặm của mình, tôi sẽ nhớ đến tụi nó hay không và nếu có thì nỗi nhớ đó sẽ như thế nào ? Tôi cũng không biết cậu ta một lúc nào đó trong cuộc sống hằng ngày nhớ đến tôi đã từng làm partner lúc square dance. Cũng như Ms.Higgins và Freifelder năm sau có kể về tôi với đám seniors mới lên. Tôi hay tò mò về những gì người ta nghĩ về tôi khi tôi không còn ở một nơi nào đó.
Tháng Năm thường làm tôi nhớ rất nhiều thứ.
Những thứ rất không rõ ràng và mang đầy dấu yêu cũ kĩ.

Saturday, May 8, 2010

một ngày thứ bảy

10.45 sáng, Khôi đã offline đi ngủ. Tôi thì chưa muốn bò dậy, nằm ngó ra cửa sổ ngắm mấy đám mây bay ngang trời. Thời gian đã thổi lên bao nhiêu mùa phía sau tấm kính ấy, tôi trùm mền bao nhiêu lần ngắm nghía từ căn phòng im lặng những khi đã thức nhưng không muốn dậy. Tôi nhớ đến mỗi buổi sáng trước khi đến góc đường phải đi ngang qua căn nhà có lát những viên đá to phía trước, con chó đẹp thật đẹp đứng ở cửa sủa vang khi thấy tôi. Lần đầu tiên nghe tiếng vọng lại, tôi tưởng một con chó khác đang sủa theo vì tiếng cũng to gần như vậy. Hóa ra chỉ có nó, con chó với bộ lông trắng sủa một mình và tiếng vang dội lại từ những nhánh cây.
Tôi vớ thấy Trúc mập trên yahoo. Tôi cũng than, kể lể với nó nhiều về nhiều thứ. Nhưng không giống như Khôi hay bảo tôi "đời mày cũng căng quá", nó hiểu tôi theo một kiểu khác. Nói một hồi tôi thấy mình đang nghe về giấc mơ làm cảnh sát và cô giáo mầm non, về Bảo tồ, bạn Não, ông hiệu trưởng LHP và bài thi sử. Tôi quên mất mấy lời than vãn, lại thấy mình "thôi, không chán nữa, cố lên vậy". Nó suy nghĩ giống tôi, nhưng đơn giản hơn tôi nhiều. Hoặc cũng có thể tôi nghĩ vậy. Nói chung chúng tôi là bạn từ khi còn bé.
Tôi nghĩ ba nuôi và tôi trở nên xa cách. Tôi nhớ người đàn ông mỗi lần đi làm về phải ôm tôi, một lần nhấc tôi lên dốc ngược xuống, và rất hay cười đùa. Bây giờ, mỗi ngày tôi chào ông sau khi đi học và chúc ông ngủ ngon trước khi ông bước vào phòng. Tôi biết một ngày của ông trôi qua tẻ nhạt. Ông trở nên dễ xúc động và cáu gắt với những chuyện nhỏ nhất. Tôi cảm thông rất nhiều nỗi sợ hãi yếu đuối khi đứng giữa sự sống và cái chết, nhưng giá như ông bớt những lần to tiếng, tôi sẽ bớt đứng ngại ngần nhìn má nuôi mệt mỏi.
Cuối cùng tôi muốn nói, sau khi vùng ra khỏi mền chui vào nhà tắm, bụng đói không nhất nổi cái gối, tôi vơ lấy một cái fortune cookies trên bàn học. Tờ giấy bảo tôi "you are heading for a land of sunshine". Tôi cười cười và thấy còn đói nên đưa tay lấy thêm cái nữa. Tờ giấy thứ 2 "phán" "you will be reunited with old friends". Cũng như lúc đó không hiểu sao tôi vứt cả hai vào sọt rác, tôi đang nghĩ ngày mai chắc tôi sẽ lấy chúng ra.

Thursday, April 1, 2010

Những giấc mơ qua rồi

Những ngày trước, trời hết nắng. Mưa hoài mưa hoài. Tôi quyết định mình sẽ không say nữa. Chúng tôi vẫn đi lướt qua nhau 3 lần một ngày, gặp nhau trong gym 4 ngày một tuần. Tôi vẫn thích nhìn thấy sự có mặt của cậu ta, bất cứ đâu ngay cả facebook. Rồi thì không ai nói gì. Thời tiết như chiếc chăn cũ kĩ xám xịt. Tôi bước ra trạm bus, lẩm nhẩm vài bài hát yêu đương tiếng Việt, nghĩ một cơn say nắng đã qua.
Ở trong gym hay xảy ra nhiều chuyện kì lạ lắm. Một tên con trai đột ngột bắt chuyện với tôi. Rồi biến mất. Tôi vẫn trả lời đúng mực, không tỏ ra bất kì thái độ nào. Đó là khi tôi đang đứng nói chuyện với Natasha và cậu ta cùng tên bạn chuyển chỗ từ cuối hàng lên cạnh tôi khi khởi động. Để xem sau kì nghỉ xuân, tôi có ngồi gõ tiếp về câu chuyện này không. I doubt it. Ở Vernon vẫn hay có mấy tên lâu lâu nhá qua nhá lại vậy đó. Vớ vẩn không ?
Tôi còn đang loay hoay giữa đống ngày tháng. Đến ngày cuối cùng, tôi sẽ giống mình nhiều hơn một chút ?
12.21. tôi ngồi nghe Thương kể về con bé lớp 10CL muốn cua nó. Ở xa thật xa, một thời áo trắng sân trường sắp rời xa những người đang lớn. Của tôi thì đã hết lâu rồi.

Friday, March 12, 2010

chuyện không dính dáng tới nhau

1. Tôi chính thức không thích bà ta. Hay nói đúng hơn, trước giờ tôi vẫn luôn tự tìm cho mình những lí do để tôn trọng. Nhưng bây giờ không được nữa rồi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình gặp phải người nhỏ nhặt và vụn vặt đến thế. Ngay cả khi tôi cố gắng hết sức để tỏ ra lịch sự bắt chuyện, bà ta cũng không muốn trả lời. Và sau đó, bà ta khó chịu ra mặt khi tôi bắt đầu lảng tránh vì không thể chịu nổi bầu không khí căng thẳng bao quanh lấy mình. Tôi không nghĩ mình đã làm gì sai. Ngược lại, tôi đã làm nhiều hơn những gì tôi nghĩ mình sẽ làm, cảm thông nhiều hơn những gì tôi nghĩ mình có thể. Con người đến một lúc nào đó, sẽ không còn quá nhiều lòng rộng lượng và cũng không còn nghĩ ra được lí do nào để ngụy biện thay cho chính bản thân người khác. Tôi nghĩ đó là lúc này.
2.
Ở đây không có mùa mưa. Nhưng có weather forecast rất chính xác. Muốn biết ngày mai như thế nào, cứ lên mạng mà click. Không còn những thứ gọi là "mưa đầu mùa" hay "bất chợt" hay "đường xa lộ hai nửa nắng mưa". Tôi như hành tinh nhỏ đơn độc xoay quanh một quỹ đạo định sẵn. Giống như cứ 6.44 school bus sẽ đến trạm. 7.23 chuông chính thức vô học. 1.59 ngày học kết thúc. Một sự chính xác về thời gian rất đáng ngưỡng mộ và trân trọng, nhưng đôi khi cuộc sống cứ âm thầm chuyển động một cách không có gì bất ngờ, người ta vẫn thức dậy và làm việc đều đặn và sợ rằng không còn cảm giác gì nữa. Giống như những va chạm trong vũ trụ mới có mặt sự sống, tôi nhớ ngây ngất những chuyện giận hờn rất trẻ con, vài chuyện buồn khi mới lớn, và tiếng nói cười rộn ràng. Tôi không còn thấy mình tuổi 15 như câu hát của Mỹ Linh "ríu rít trên đường, bầy chim non tới trường.
3.
Không biết có phải vì hiệu ứng của những ngày nắng mà tôi thấy mình say say. Kiểu như trong đám đông tôi sẽ đưa mắt tìm cậu ta. Khi bước lên cầu thang sau tiết 4, tôi sẽ giả vờ liếc mắt xuống xem cậu ta có ở phía sau một khoảng cách nhất định. Kiểu say nắng mà tôi thích sự có mặt của cậu ta ở trường, trong gym hay trên hallway. Kiểu như nếu cậu ta cười, tôi sẽ nhìn đôi mắt, nếu cậu ta đi từ xa, tôi sẽ nhận ra từ phía sau. Tháng năm sẽ trôi qua, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy cậu ta nữa. Nhưng những cơn say nắng thường ở lại rất lâu. Giống như có những ngày bão giông, tôi là con mèo lười nằm mơ mộng, biết cậu ta không (hoặc chưa :P) phải người mình thương, vậy mà cũng nghe nắng ở trong lòng.