Sunday, February 12, 2012

ở hai bờ đại dương

Tôi có một cô bạn. Mỗi lần tôi gọi điện từ nước mĩ xa xôi về, nếu may mắn cô không phải bôn ba ngoài đường, cô sẽ bắt máy và ngồi trò chuyện với tôi. Có khi cô ấy đốt hết một card điện thoại tôi mua gọi về chỉ để chúc mừng sinh nhật. Có khi mấy chú ba gác nhà cổ đã chở được quá trời xe cát và mấy chục bao xi măng dzìa rồi vô nhà hỏi "còn nói điện thoại hả Ti" tôi có thể nghe rõ. Giống như tôi đang gọi điện từ nhà mình, cô bạn ngoài việc "tiếp chuyện" tôi, cô còn phải lo tiếp người mua hàng. "Anh mua gì anh, xi măng lẻ hả, mấy kí?". "Anh tự cân giùm em nha!". "Có thối tiền hông anh". "Nhà con không có búa chú ơi". Và tôi, giống như đang không ở xa nhà, nghe đủ thứ âm thanh của cuộc sống mình quen thuộc và tưởng tượng ra căn nhà với đủ thứ cát, gạch, đá, xi măng mình thường qua chơi. Đại dương giữa chúng tôi bỗng chốc không tồn tại. Vì cô bạn tôi ở ngay đầu dây bên kia. Và lần nào cũng vậy, phút giây tôi nhận ra điều đó cũng là phút giây tôi nhớ ra mình ở đại dương bên này :).
Tôi có một cô bạn khác. Như mọi cô gái ở trên đời, bạn hay trăn trở về người mình thích và cứ thế, tự buồn tự vui với suy nghĩ của mình. Thế giới có thể đi từ đẹp đẽ ngọt ngào sang mệt mỏi chán chường trong tích tắc khi bạn tôi phải lòng ai đó. Và dù chúng tôi, những người tự nhận là thân với bạn nhất không ít lần chẳng hiểu điều gì đang xảy ra, vẫn đứng kế bên bạn cho dù đôi khi bạn sẽ không kể cho chúng tôi điều gì, cho dù chúng tôi lắm lúc bực mình vì những hành động khó hiểu. Ngày xưa bạn hay chiều tôi bằng cách đạp xe chở tôi đi ăn chè bánh lọt trước giờ học thêm toán. Những buổi chiều khi nắng đã trở nên mát mẻ đó chúng tôi vẫn còn là những cô-bé-xấu-xí hay cười :)
Tôi còn một người bạn nữa. Người bạn này đã đi chiếc xe đạp tím ăn chè cùng tôi và cô bạn ở trên. Người bạn này vào năm 19 tuổi đã kể cho chúng tôi bí mật lớn nhất đời cô ấy. Chúng tôi đón nhận với đủ kiểu phản ứng, nhưng rồi điều cuối cùng, chúng tôi đều mỉm cười với cô ấy, kiểu cười giống như mấy thằng bạn chiến hữu vỗ vai nhau "thôi, không sao hết". Cô bạn bắt đầu tin vào một người khác, vĩ đại và nhiều ánh sáng. Tôi không hiểu lắm về niềm tin, hay chính xác hơn, tôi không hiểu lắm về việc làm sao người ta có thể tin, nhưng mà sao cũng được, miễn người bạn của tôi có một điều gì đó để hướng tới và tìm đường ga cuối mình phải đến. Yes, ga số 12, nhưng 12 ở đâu?
Cô bạn còn lại của tôi là một cô gái dễ thương, nữ tính và thích mặc váy. Nhưng có điều gì đó níu giữ những tiềm năng, những điều cô có thể làm được lại. Cô bạn tôi không thua kém bất kì một cô gái nào khác và chúng tôi ai cũng tin vào điều đó ngoại trừ bản thân cô. Sự tự ti không phù hợp với chúng ta, vì sao cứ giữ mãi lấy nó? Hãy bước ra đường và tin vào chính mình nhiều hơn. Người ta chỉ nhìn thấy mình khi mình nhìn thấy những gì mình có, ok? Hãy cứ bước những bước thật dài và đừng ngập ngừng lo âu nữa.
Tiếng cười có thể vang rất nhanh, rất xa, nhưng khi gặp lại nhau thật sự, chúng tôi đã hoàn tất thêm một cấp học và nhìn thấy rất nhiều sự trưởng thành ở lẫn nhau. Tức là thời gian thì không có khái niệm quá ngắn quá dài mà đi qua quãng đường nào để quay về, cũng thấy những gì đã qua như một giấc mơ. Chúng tôi sẽ nhớ nhiều thứ và quên nhiều thứ, nhưng khi ngồi lại bên nhau, tôi biết mình có một câu chuyện tròn vẹn với đầy đủ bản thân mình, cảm xúc mình trong đó. Những quên quên nhớ nhớ của độ tuổi 19, 20 sẽ đem chúng tôi đến với điều gì, sẽ biến chúng tôi thành những ai tôi không biết, nhưng mà nếu cười, chúng tôi sẽ cùng cười, nếu lo âu, chúng tôi sẽ cùng lo âu. Và nếu được, chúng tôi vẫn sẽ cùng quên cùng nhớ bên cạnh nhau ngay cả sau khi đã tìm ra ga số 12. Khi sự tự ti biến mất. Khi đèn xanh đã bật sáng. Khi áo đầu bếp trở thành đồng phục làm việc. Khi một ngôi nhà nhỏ xinh mọc lên.
Stay happy :)

Saturday, February 11, 2012

easy night

Tối nai quả là một buổi tối nhẹ nhàng. Bài tập Statatics đã làm xong hôm qua. Bài Web Programming đã làm xong ở trường. Bài Programming Language cũng đã hoàn thành nhờ vào sự kì diệu của Google (thiệt ra mình cũng biết làm mà kiểm cho chắc thôi à). Bây giờ đang ăn trứng luộc chấm muối tiêu hiệu Song Phước mẹ gửi qua. Ai thèm quan tâm ngoài trời đang 20.7F nữa.
Tuần này bế quá đã hết tập thể dục nổi. Mới entry trước viết sung lắm, nào có ngờ cái sự bế có thể đánh gục tất cả. Thiệt mệt. Lần này không phải là không quyết tâm mà ngày nào về nhà xong cũng quải hết trơn, còn ăn uống làm bài xà quần một hồi thấy tới nửa đim. Cuối tuần này sẽ ráng tập một hai bữa vậy. Dù sao thì cũng đã thấy bắt đầu "vô guồng", quen dần với nhịp độ của schedule. Cứ kiểu này thì 2 năm sẽ qua nhanh qua nhanh thôi. Và lúc này, Thảo không hề nghĩ đến chuyện học gì cao hơn nữa. Thảo sẽ sống cuộc sống bình yên của Thảo, và đã rất nhiều lần Thảo đã nhìn thấy cuộc sống đó hiện lên trước mắt, những gì Thảo cần làm là sống tốt những ngày hôm nay và rồi chỉ cần giơ tay ra là Thảo có thể bắt lấy bất cứ thứ gì :)
Ok Thảo chỉ muốn nói vậy thôi. Bây giờ Thảo đi chơi Tetris Battle cho tới khi hết energy rồi đi ngủ đây. Tạm biệt. Take care!

Monday, February 6, 2012

update you

Omgoshh, it's been forever since my last entry. Sorry I've kept you waiting Hiền.
School hasn't been that busy yet but since I'm working 4 hours a day Monday to Friday, I feel kinda worn out. But hell yeah, I'm making money to cover my rent and groceries so it should be worth it (though basically all the money I made's been spent up on them). About my cheap nikon camera, I can tell it's still a long way to go. And too bad, I want that Nokia N9 phone also. I'm such a đua đòi kid.
My face has been breaking out. Wondering when I will get rid of acne forever. If it is for my sleeping habit, I'm not sure I can't do anything about it. Because I'd rather stay up late to finish whatever I have to do. But why meee, tons of people are staying up late everyday but they don't have a pimple on their face so why meee?
I've been trying to keep up with my exercise too. 3 days a week. I mean it's time to do something, to work out on those muscles and move my body a little bit so that I can feel stronger and more energetic. Ok, that's some lame talk, I just want skinny legs that's all. I even thought the moment I my legs got skinny, I would quit exercising right away hahah.
Calc 3 is not a pieace of cake. I'm kinda lost with the professor's French accent sometimes and he doesn't put headings on the board so most of the time I don't know what what we're calculating is for. Statistics with Dotzel is nice. I had him for calc 2 and he still remembers me and I wish I could have him for calc 3. It would be so much easier for me to understand.
And yes, can't wait to finish school and go back home and eat like crazy. Nakajima said in The lake "cooking for just one person is a waste of time and a waste of food" and that is sooo true. Eating then become just something you have to do to charge your body with energy. Not fun like eating is supposed to be.
And about him, he's been busy too. Hasn't been calling everyday. I'm glad that he's working hard on school though. I rewind some moments with him now and then, but I don't feel weighed down inside. We have two years ahead, it's not that long but not too short either, so I'll let time lead the way.
Ukie, I'm gonna go finish making coffee for tomorrow. Gonna put a lot of milk in a big glass and mix freshly brewed coffee in. Guess I'm heading to bed afterwards.
Let's make this week full of sunshine though it's gonna be so cold as hell.


Friday, January 20, 2012

another season. another kind of weather inside.

Omgosh không thể tin được bây giờ mới 11.38 nhưng Thảo đã buồn ngủ muốn xụp mí.
Một tuần vừa học vừa ghé thư viện làm, thấy không có gì nhiều mà sao về nhà là muốn mệt lả. Chưa kể schedule học và shuttle schedule không có hợp tác gì hết trơn. Ai nghĩ ra cái shuttle schedule cũng hay lắm đó, thường xuyên có chuyến đến trạm chính xác lúc giờ ra khỏi lớp. Lần nào cũng y chang lần nào, vừa bước ra khỏi building chạy mới được mấy bước thì cái shuttle nó đã bắt đầu chạy và 2 giây sau thì mất tiêu luôn. Hôm bữa tối đi học về, lạnh đến nỗi ko thể nổi da gà vì người quá tê. Đã vậy còn nghe rân rân trên đầu. Yesss, lạnh nổi gai óc là vậy đó.
Mùa đông sao mà dài thoooo`ng vậy. Tất cả mệt mỏi này là tại mùa đông hết. Chỉ cần mùa xuân đến, shuttle hả, muốn tới giờ nào tới, mình đi bộ cỡ nào cũng được hết trơn. Winter just isn't my season. It's the emotional season too. Mann, too many holidays and every holiday is just another day for me. Like a song without up beats.
I think I won't talk about him anymore. After all, it's not love. And I'm not that involved to get hurt. We are just two people who like each other a little bit more than a friend. And I'm not even sure if I still like him as much as I thought but it shouldn't leave me being too emotional about it. I think that makes me pathetic somehow. If he doesn't want me, then why would I want him? And I'm pretty certain that when that kind of thought crosses my mind, it means that I am not that into him :) Right now, I enjoy being just me. The cool me, lame me, pretty me, looking-like-hell me,...I'll take them all. Because that one point I've been looking at, I know I still wanna see it soon.
I am missing home somehow. Can't call it homesick because it's not too much of a heavy feeling inside. It's like when you get outside in this freezing weather, hands in your coat pocket, and you say to yourself "I wanna be there" as you're on your way to school. But time always flies, so I'll fly home one day. Where all those coats and Uggs (which are not my favorite footwear) are pretty much useless. Who needs those when the sun shines all year round?
And season of the broken hearts is over? I guess hahha. It was sweet though. Now it's time for season of the young blood. We'll stick together through thick and thin. Even through any season of the broken hearts later on.
For a while, doesn't it seem like we'll stay young forever?

Friday, January 13, 2012

giữ nắng bên mình

Chúng tôi giữ nắng đến tận bây giờ :)
Mùa xuân chưa đến nhưng tôi đã muốn mua giày mới. Những đôi giày, đôi với tôi, chúng có sức hấp dẫn đặc biệt. Những đôi giày khiến tôi bước đi như một cô gái thực thụ. Và mỗi bước chân đưa tôi về với người tôi thương, những người mang theo nắng bên mình.
Khi gặp nhau làm quen, có lẽ chúng tôi đã không bao giờ nghĩ rằng đến giờ phút này vẫn có thể làm nhau cười vì những điều vớ vẩn ở trên trời nhất. And the greatest thing is to still be surprised by each other every day after all those years. Bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ nghi ngờ sẽ có lúc nào đó mình không quay trở về. Cuộc sống, gom góp tất cả lại, tôi thấy mình hạnh phúc.
Thực ra, tôi đã bắt đầu thôi nghĩ về những thứ tưởng chừng như cháy bỏng trong mình. Nhà văn, biên kịch,..không làm cũng được. Nếu có thể sống bằng những gì mình đã học và ngày nào cũng núp trong văn phòng kể chuyện nhau nghe trên fb, tôi nghĩ mình không cần gì hơn. Ba mẹ sinh ra tôi dưới chòm sao khó hiểu nhất với nhiều bay bổng nhưng cũng cho tôi một nền tảng vững chắc để tôi đứng trên mặt đất mà vẫn luôn có thể mỉm cười. Những bay bổng tôi sẽ để dành trên những bức hình không khuôn khổ, trong những bài viết chỉ có 5 đứa đọc. Dù thế nào đi nữa, đó cũng là những bay bổng của tôi và chỉ cần vậy thôi là đủ lắm rồi.
Tôi đã gọi điện cho him. Chúng tôi nói chuyện với nhau khoảng 10' về buổi coi film ngày mai. Who knows how it's gonna go, but it doesn't matter. Just let it be I guess. For the first time, I see myself on the verge falling for someone. We are so close to something here but again, it's not something to say ahead of time. Because fate is meant to be looked back.
And if you keep looking at one point long enough, anything you do though how contradicting it may look, will lead you to where your eyes wanna see. And if you find yourself somewhere different, don't worry 'cuz you will feel just as happy after all that you've been through :). That's what I'm telling myself these days. I don't know about its validity yet, but we'll find out. 'Cuz I'm experimenting every day.
Anyway, ngày mai, chúng ta vẫn tiếp tục chở nắng đi khắp nơi chứ?

Thursday, January 12, 2012

It's 90 degree over there and 34 over here.

My mèo mướp mập turns 20 today. I wish her belief. In herself and Him, whom she has chosen to trust. And of course, in us. Always.
Friends are having fun there. I can feel it every day all the way here. Because we know we have the most quality time whenever being together, there's not much left to say about how we're gonna hanging there, I'm not gonna say for the rest of our lives though I truly think it should be that way no matter what, so yeah, for a long long long while.
How are your teeth doing Hiền? hahha I know it must hurt like hell but it's worth it. You'll have the most beautiful smile and lose some weights too, so until the pain is all gone, put up with it for a little. Beauty doesn't come easily. Not that we're not already pretty and way too cool.
My goal is to wake up early enough to get ready before Sasa comes to pick me up to the library at 9 and work for at least 6 hours. I asked her for a ride since it's supposed to be snowing and super freezing tomorrow. Yến if you're praying tonight, please save me a prayer that I will be able to make it back to my place tomorrow afternoon. And, nếu tao chết, hãy chôn tao dưới gốc cây anh đào.
Haven't heard from Hà for a while. She said she would get online when I'm done with finals and now school starts in less than a week and still we haven't got to chat. Don't know how it goes with all her hq guys. By the way, you're hair is getting way toooo long Hà. Are you gonna get a hair cut? I just trimmed my bangs again today hehe
Trúc mập, we need to get down to business and have a conversation one day. You're always out, and even if you're home, you still have tons of errands to run @.@ You need to get on your computer, the real one, not the 12-key-laptop ok?
And Đại will never even know the existence of this blog but I'm just typing out here. He has turned to a cool guy friend to us. Remember some point in junior high when he was such an asshole and we tried our best to stay away from him? Dude I still don't know what became of him those days but I'm glad whatever that was didn't last 'till today.
Bottom line, I'm going to bed. Need to get up at 7.30.
Ooooh, I really love that marinade I came up with. So so so good when it goes with beef. Simple yet splendid. Can't believe I'm talking about cooking these days haha
Okey doke, have a day full of sunshine. Stay cool!



Tuesday, January 10, 2012

quick write before bed

Though I woke up kinda late today (went to bed late last night) but I think it was a productive day. Got up, showered then walked to the library and got there at 1.15. I planned to stay there 'till 5 but there wasn't much to do so I got home after 2 hours or so I think. Cooked. Worked out. Learned some Korean.
I love my spinach, hard boiled egg, potato salad. My dầu giấm has always turned out pretty delicious ever since I started making it. I made spaghetti too but I'm pretty sure it isn't as good as what you guys had.
Waking up on Sun to Hiền's post on my wall, I was touched. I don't know. I thought I could just be cool and having fun, but how fun all the fun we've had made me realize "this is not something to play". We're going to the movie someday this week, Friday I think. Since he deleted my number in order to make sure he wouldn't call me everyday and he planned on me calling him first then he would get my number back... I have to be the one to contact. Yến said I wouldn't do it. But I will Yến à.
I'm actually used to cooking now. Maybe because I have nothing to do these days so I kinda enjoy doing it. I even wish the supermarket were next to my place so that I could get anything I want to make tons of food at anytime.
Tụi bây, I'm thinking about opening a bakery of our own someday seriously. I know right now we can't say anything. We're still in school and have nothing in our hands, but yeah, when we're done with college and have gone out to the real world for a little while, could we give it some serious thoughts? Because it would be sooooo much fun seeing you and pretty little cakes everyday. Life would be sweet in every way. And who wouldn't want a sweet life?
And yeah, I happen to be a Gemini, the most complicated sign of the zodiac. I know it's weird, but I believe in Horoscope. And reading it is like a way to confirm to myself of who I am so that I can believe more in that self of mine. It's good to learn how to appreciate yourself.
Wondering when I'll get the legs I want @.@