4.44 sáng mùa đông. Tháng 1 là vẫn còn mùa đông.
Thức dậy sau giấc ngủ dài. Lần nào đặt chân đến đây cũng vậy, và mỗi giấc ngủ mê mệt như vậy đều làm chuyến bay hơn 20 tiếng trở nên mơ hồ như một giấc mơ. Ngoài trời -6 độ C. Tưởng giỡn hả, không, nói thiệt đó. Trang web thời tiết nói có tuyết rơi nhẹ mà không, vừa mới giả bộ kéo rèm nhìn ra cửa sổ cho giống trong phim rồi nhưng không có.
"You can rest your head on my shoulder. I don't mind at all".
Vì sao người nói với tui câu đó phải là một người đàn ông đã đứng tuổi, ngón áp út tay trái đã đeo nhẫn, ngồi cạnh tui trên một chuyến bay dài và biết chắc sau này không bao giờ gặp nhau nữa? Bây giờ nghĩ lại không thể nhớ nổi khuôn mặt nhưng câu nói đó tui nhớ nguyên văn, và giọng nói từ tốn khi cất lời đề nghị nữa. Có một chuyện rất kì lạ là lúc chờ ở sân bay Narita, tui đang ngồi một đống gác chân lên balô và quá buồn ngủ thì có một người đàn ông mặt mũi buồn ngủ và bế không kém tiến lại, ngập ngừng chưa biết phải ngồi chỗ nào vì lúc đó gần đến giờ bay nên người ta cũng bắt đầu tập trung đến trước cổng chờ nhiều, chả biết ông ta đã nghĩ gì và ngồi xuống kế bên để rồi tự nhiên lúc đứng dậy cho người ngồi kế bước vào chỗ trên máy bay, tui mới giật mình "ủa không phải hồi nãy mình cũng ngồi kế ổng hả ta?". Người đàn ông tên là Felix, nói chuyện chậm rãi. Lúc tiếp viên phát tờ khai hải quan, ổng đã nhắc tui là còn cần một tờ khác nữa vì tui không phải Mĩ hay có green card, rồi tự động nói với tiếp viên mang tờ đó lại cho tui. (Thông cảm, lâu quá không đi tui không có nhớ gì hết.) Ổng không có ăn thức ăn trên máy bay nhiều (chắc tại quá thấy gớm) mà hay bước ra xin mấy bịch snack rice crackers (cái này ăn ngon có điều khát nước) nhỏ nhỏ về ăn và không quên đem cho tui nữa. Felix chắc chắn có biết về vi tính, vì khi biết tui học Computer Sci, ổng đã hỏi tui người ta có còn dạy Fortran không. Tui nói không, bảo là bây giờ học C++ và Java thôi, ổng mới à lên, object oriented hả, tui gật đầu. Chúng tui chỉ nói chuyện chút ít khi cả hai đều cùng không ngủ, tui cũng mệt và hơi quạo quạo với chính mình khi nghĩ đến sắp phải ở với người roommate bên Mĩ nên không muốn bắt chuyện nhiều. Tui ngủ như điên suốt chuyến bay. Không biết đâu đó trong giấc ngủ cái đầu có gà gật và dựa vào ổng thiệt không, nhưng mà chắc chắn là ở chỗ để tay chính giữa hai người, cánh tay tui có tựa vào cánh tay ổng chút đỉnh. Tui biết điều này vì khi ổng ngồi thẳng dậy giơ tay chỉnh màn hình trước mặt, tui muốn nghiêng qua một bên luôn vì chỗ dựa và sự ấm áp khẽ khàng đã biến mất. Không có gì lãng mạn ở đây giống những câu chuyện xảy ra trong phim hay sách vở, bởi vì tui đang bị xấu tính và quạo quọ, chỉ có 2 người hành khách xa lạ cùng gác tay lên thanh ghế, một người ngủ nhiều đến nỗi không biết người kia có ngủ nhiều hay không. Đến khi máy bay đã hạ cánh và mọi người lục đục đứng dậy lấy hành lí carry on, trong khi tui ngồi thừ một đống ôm balô đã để dưới chân đợi tới khi mình bước ra thì người đàn ông ấy lại hỏi tui có cần giúp hành lí gì từ ngăn để phía trên đầu không. Tui cám ơn và nói không, tui chỉ mang lên cái balô này thôi. Cuộc gặp gỡ đi đến lời tạm biệt và không thể nói sẽ gặp lại.
Tui không hiểu vì sao trong hằng hà sa số những con người chỉ sượt qua đời tui, có những người đã đến bắt chuyện và cư xử thật tốt với tui. Những chuyến bay cắt xẻ bầu trời và băng ngang đại dương, một mình tui đứng ở những trạm mà người người ở mọi ngóc ngách trên thế giới đi lướt qua nhau, đôi khi tự hỏi chính mình về cách mà thế giới đang vận hành, về bao nhiêu phần trăm trong số họ nhìn thấy nhau và thay vì chỉ bước ngang qua như những cái bóng, họ đứng lại bên cạnh nhau. Chẳng ai đã đứng lại bên tui ở những trạm đó. Chỉ có sự tình cờ đẩy tui đến gặp một số người, trao đổi một vài đoạn hội thoại ngắn ngủi, rồi bước đi. Vài người để lại một cái tên, một vài người không. Bản thân tui ban đầu không nhận ra, và có lẽ ngay cả họ cũng không bao giờ biết rằng, những câu nói chúng tui nói với nhau đã gieo vào lòng tui một đốm sáng tin tưởng là dù thế giới có đang vận hành như thế nào, sẽ thật dễ dàng hơn nếu có một ai để nói chuyện một cách tử tế và chân thành.
Việc cắt xẻ bầu trời và băng ngang đại dương tui sắp ngừng lại. Trong một thời gian dài, đây là lần cuối cùng tui đến nước Mĩ. Từ hôm nay những thứ mang ý nghĩa về khoảng thời gian sẽ đều trở thành lần cuối: học kì mùa xuân, học kì mùa hè, học kì mùa thu...Tui đã ở độ tuổi mà ở nhà hỏi tui có bạn trai chưa và ở đây thì hỏi
tui đã tìm internship hay việc làm chưa. Tui trả lời chưa. Mọi thứ giống như đều đang ở giai đoạn chờ. Chờ tui trở về và sắp xếp một cuộc sống ổn định hơn, theo nghĩa không phải đi đi về về và ngại gắn kết mình với người khác. Tui thường nhận được câu hỏi, vì sao đã bỏ ra một đống tiền học mà không ở lại làm. Vì sao? Vì giữa một nơi buổi tối đến dù trời đẹp đến nào cũng không biết phải đi đâu, đi cùng ai và một nơi chỉ cần gọi điện vài đứa bạn qua nhà ăn bữa cơm rồi ngồi trước cửa nói chuyện với mọi người là cảm thấy không cần gì hơn nữa, sự lựa chọn đã hiện ra lí do rất hiển nhiên đến nỗi tui tự hỏi, có nhất thiết phải làm tất cả mọi người hiểu lí do đó hay không?
Monday, January 21, 2013
Thursday, December 27, 2012
"we'll be fine i'm sure"
The truth is, it just struck me how some people's existences have been gradually fading in my life. I don't know how many times I've told myself this, but I just wanna spit it out once again, it's amazing how easy it is for people to cut the string of kinship they once held. Part of me understands that's just how life is, another screaming "I don't get it people!". Life has it own mysteries even though one could grab all the rationality with just one hand, doesn't it?
I've grown into quite a perfectionist. I know. It wouldn't do me no good. For I keep wanting everything the way I want, the way I think to be the best and it makes me an irritating person sometimes. I'm fully aware of all that but I happen to be a stubborn one and for now I kinda don't wanna change the way I live. I'm young, I believe I should make some mistakes. And being young seems to be a good excuse for everything a 20 years old does. I'm 20. Sometimes I feel the yearning to make mistakes arising within me. The yearning to just head forward no matter whatever it is that's waiting ahead of me without thinking too much about all the reasoning laying behind. The yearning to live a life that whenever I hesitate before doing something, I would say to myself "why not?". I mean, why not?
I have good friends. I mean the really good kind of friends. Good thing I have them as friends because I don't really open myself up to anyone. By anyone I'm kinda implying my family. I mean I love them. I am grateful for all the things they have done for me to become the person I am today. I could be a little eccentric, my way of seeing the world could be a little off but I don't find it unpleasant, or should I say, I take pride in it most of the time. Just like how my parents can't fathom why I hardly speak the whole day, I don't understand why they wouldn't let me have my hair dyed or my ears pierced. I'm pretty sure I'm no bad kid though I tend to get difficult and rude sometimes. I've been told to be smart too. What difference another hair color or another hole on my ear can cause to my personality? Another reason to appreciate good friends is that I can air my feelings out. All kinds of feelings: mad, upset, pissed, interested in someone...because I find it awkward to say things like "hey he is so sweet to me" or "I don't know if I like him or not" even to my sister. To think about it, we've never had that kind of heart to heart talk, never shared things in such serious and sincere manners. I'm not blaming when I say what I'm going to say now, but I wished my parents had asked me how my day was at school, who I had made friends with or what we did in school when I was little. I'm so used to keeping things to myself now that if they ask too much, I'll get annoyed. Not on purpose, it just happens that way. It bothers me too but what can I do? You know, it doesn't matter blood-related or not, you can only open to some certain people who actually listen to and hear what you're saying as well as what you're not saying.
I've been home for one week and a half. It's hot here. Every time I turn on the AC for 17 degree Celsius, people would walk in and make a comment about how freezing it is but seriously it feels like a spring breeze to me. Don't tell me I've been Americanized. I got back from where temperature drops below 0 in winter so don't mind me ok? Everyday I have that feeling I want to do something. Something like taking a bus downtown to see how the streets have changed through the window, then wandering around bookstores to pick out some random books and read non stop until I turn the last page. Or cooking a decent meal so that my parents would believe that I wasn't just bragging when I said I could cook. Say this is one lame excuse I don't care but the heat's been holding me back. Just the thought of walking around downtown under this burning sun rays makes me shiver. My face hasn't gotten much better either so I'm hesitant to go out. Breaking out is no fun and it's a pain not to have nice skin. Ask me how I know? I'm a girl after all.
And not having a schedule for daily basis is pretty boring I must say. I mean it's a better feeling when you wake up and have school or work to rush to. You know, when you go out and do something, carry on some responsibilities, you find yourself more complete.
Anyways, isn't it too much babbling already?
It does feel good to be able to write about random stuff after a while.
If only I had a story, I would be willing to sit here the whole day to write about it. Seriously.
Too bad I don't have one, so good night for now world!
I've grown into quite a perfectionist. I know. It wouldn't do me no good. For I keep wanting everything the way I want, the way I think to be the best and it makes me an irritating person sometimes. I'm fully aware of all that but I happen to be a stubborn one and for now I kinda don't wanna change the way I live. I'm young, I believe I should make some mistakes. And being young seems to be a good excuse for everything a 20 years old does. I'm 20. Sometimes I feel the yearning to make mistakes arising within me. The yearning to just head forward no matter whatever it is that's waiting ahead of me without thinking too much about all the reasoning laying behind. The yearning to live a life that whenever I hesitate before doing something, I would say to myself "why not?". I mean, why not?
I have good friends. I mean the really good kind of friends. Good thing I have them as friends because I don't really open myself up to anyone. By anyone I'm kinda implying my family. I mean I love them. I am grateful for all the things they have done for me to become the person I am today. I could be a little eccentric, my way of seeing the world could be a little off but I don't find it unpleasant, or should I say, I take pride in it most of the time. Just like how my parents can't fathom why I hardly speak the whole day, I don't understand why they wouldn't let me have my hair dyed or my ears pierced. I'm pretty sure I'm no bad kid though I tend to get difficult and rude sometimes. I've been told to be smart too. What difference another hair color or another hole on my ear can cause to my personality? Another reason to appreciate good friends is that I can air my feelings out. All kinds of feelings: mad, upset, pissed, interested in someone...because I find it awkward to say things like "hey he is so sweet to me" or "I don't know if I like him or not" even to my sister. To think about it, we've never had that kind of heart to heart talk, never shared things in such serious and sincere manners. I'm not blaming when I say what I'm going to say now, but I wished my parents had asked me how my day was at school, who I had made friends with or what we did in school when I was little. I'm so used to keeping things to myself now that if they ask too much, I'll get annoyed. Not on purpose, it just happens that way. It bothers me too but what can I do? You know, it doesn't matter blood-related or not, you can only open to some certain people who actually listen to and hear what you're saying as well as what you're not saying.
I've been home for one week and a half. It's hot here. Every time I turn on the AC for 17 degree Celsius, people would walk in and make a comment about how freezing it is but seriously it feels like a spring breeze to me. Don't tell me I've been Americanized. I got back from where temperature drops below 0 in winter so don't mind me ok? Everyday I have that feeling I want to do something. Something like taking a bus downtown to see how the streets have changed through the window, then wandering around bookstores to pick out some random books and read non stop until I turn the last page. Or cooking a decent meal so that my parents would believe that I wasn't just bragging when I said I could cook. Say this is one lame excuse I don't care but the heat's been holding me back. Just the thought of walking around downtown under this burning sun rays makes me shiver. My face hasn't gotten much better either so I'm hesitant to go out. Breaking out is no fun and it's a pain not to have nice skin. Ask me how I know? I'm a girl after all.
And not having a schedule for daily basis is pretty boring I must say. I mean it's a better feeling when you wake up and have school or work to rush to. You know, when you go out and do something, carry on some responsibilities, you find yourself more complete.
Anyways, isn't it too much babbling already?
It does feel good to be able to write about random stuff after a while.
If only I had a story, I would be willing to sit here the whole day to write about it. Seriously.
Too bad I don't have one, so good night for now world!
Friday, December 14, 2012
"so hold my hand I'll walk with you my dear"
Bây giờ là 7.26 tối thứ 6 cuối cùng của học kìa mùa thu.
Đang trùm mền ngồi xếp bằng trên ghế với li trà xanh kế bên. Ừa, dạo này đã uống trà trở lại. Thích black tea sữa tươi mà black tea ở nhà ko có decaf nên uống trà xanh decaf mới thôi tối khỏi ngủ. Chả biết từ khi nào bắt đầu nhạy cảm với caffein, cái kiểu uống thì không có tỉnh mà leo lên giường ngủ thì nằm đó mở mắt tới sáng được luôn.
Giờ này 2 tuần trước vẫn đang nghĩ hôm nay sẽ đi date với Dan, và thậm chí chúng tôi đã nói về điều đó. Bây giờ nghĩ lại vẫn muốn mỉm cười một cái :) Mà rồi cũng khoảng 2 tuần, he không ghé qua chỗ mình trong thư viện những khi he hết giờ làm nữa. He không còn nhắn tin mỗi khi tình cờ gặp trong thư viện nói là thích cái áo mình đang mặc. Và bằng một cách nào đó, 2 tuần mình gặp him đúng 2 lần, mỗi lần đúng 5 giây mặc dù hai đứa ngày nào cũng đi làm. Rồi mình bù đầu bù cổ học bài làm bài mấy tuần cuối, đến lúc thở được thì nhận ra, ồ, người này đã không muốn cố gắng làm mình thích nữa rồi. Mình gửi và nhận vài tin nhắn. Ngồi máy tính đọc truyện tranh xong leo lên giường trùm mền. Chả hiểu tại sao thấy buồn chút xíu khi thở dài tự nói "rồi xong, người ta đã give up". Không có trách him được vì không có gì để trách. Suốt thời gian qua lúc nào him cũng sweet và gentle, chỉ có mình mỗi lần gặp thì cứ thích giỡn giỡn và act cool. Mình bận học, him bận làm. Hôm nay him vẫn làm tới khuya. Bây giờ giả sử mình nhắn tin là mình thích him thì không biết him có trả lời liền được không nữa.
Thật ra mình cũng suy nghĩ về việc thích him chứ bộ. Sau vụ ông Ben mình đã quyết tâm phải cứng cỏi và độc lập hơn. Đến khi mình đã hoàn toàn bình thường vui vẻ thì him nhảy vô đời mình. Nói chứ mình cũng hơi xiêu lòng rồi, chút xíu nữa thôi là mình gật đầu rồi. Mà rồi không ai có thời gian cho ai. Giống hột đậu xanh nằm dưới lớp bông gòn ngày xưa trồng đem lên trường chấm điểm đó, hột đậu sắp tách vỏ mọc giá mà chiều nai chấm điểm rồi nó chưa lên kịp cái nên thôi, đem quăng luôn cho rồi. Chuyện này mình đã nghĩ, giá như bài vở của mình không làm mình tốn thời gian nhiều như vậy, giá như him bớt siêng làm những công việc tới khuya, có thể chúng tôi đã có thể nói chuyện nhiều và biết về nhau nhiều hơn. Có thể hột đậu đã tách vỏ, và mầm giá trắng trẻo đã có cơ hột mọc lên.
Thì ra khi thích nhau, khi quan tâm đến nhau và muốn cho người kia cơ hội, điều cần thiết không phải là hoa hồng hay một đống bông gì khác mà là thời gian. Thời gian để thực sự nói chuyện. Để biết người kia thích màu gì, ghét ăn món gì, sau này lớn lên sẽ làm gì. Thời gian để có thể đi đâu đó. Xem một bộ phim. Đi dạo. Để có thể bước qua những ngại ngần ban đầu và thấy thoải mái với sự hiện diện của người kia bên cạnh mình. Để có nhiều hơn một lần nắm tay và sau đó là nhiều hơn chỉ nắm tay và ôm tạm biệt. Not necessarily have to be certain of how far we could get, but if we could have more time for each other, if we could squeeze each other in any place on our crazily tight schedule, that would show enough. I don't mind squeezing in 'cause then we would be much closer :) Rốt cuộc, ngoài việc mình biết Dan tên Dan, 19 tuổi, có bao nhiêu anh chị em thì mình không biết gì hơn nữa hết.
Chủ nhật bay rồi. Nghe lòng rộn ràng và xốn xang ghê. Thời gian qua đã bắt đầu thấy nhớ nhà. Nhớ lúc đi giống như là bỏ chạy khỏi một đống thứ ngổn ngang sau lưng và một vài niềm tin sụp đổ, chỉ muốn qua đây học hành một mình, quyết định cuộc sống của mình, sắp xếp lại những thứ mình tin tưởng và cuộc sống mong muốn của mình sau này. Bây giờ đã có thể về nhà nấu một bữa ăn ra hồn cho ba mẹ, chơi với bà Linh và gặp tụi bây cười hốhố. Sau buổi chiều nay nằm trùm mền suy nghĩ chuyện Dan, đột nhiên tao muốn nói là thật cám ơn vì tụi bây luôn dành thời gian cho tao và cho nhao.
Sao tao sợ tao gặp tụi bây xong vui quá tao sẽ chải nước mắt ghê hahhaha.
Yến, tao biết khi bất ngờ tới m sẽ khóc huhu rồi, khỏi nói.
Dan, I'm sorry. For being a little bit prouder than necessary and for not letting you know I almost fell for you.
Vietnam, wait for me!
Đang trùm mền ngồi xếp bằng trên ghế với li trà xanh kế bên. Ừa, dạo này đã uống trà trở lại. Thích black tea sữa tươi mà black tea ở nhà ko có decaf nên uống trà xanh decaf mới thôi tối khỏi ngủ. Chả biết từ khi nào bắt đầu nhạy cảm với caffein, cái kiểu uống thì không có tỉnh mà leo lên giường ngủ thì nằm đó mở mắt tới sáng được luôn.
Giờ này 2 tuần trước vẫn đang nghĩ hôm nay sẽ đi date với Dan, và thậm chí chúng tôi đã nói về điều đó. Bây giờ nghĩ lại vẫn muốn mỉm cười một cái :) Mà rồi cũng khoảng 2 tuần, he không ghé qua chỗ mình trong thư viện những khi he hết giờ làm nữa. He không còn nhắn tin mỗi khi tình cờ gặp trong thư viện nói là thích cái áo mình đang mặc. Và bằng một cách nào đó, 2 tuần mình gặp him đúng 2 lần, mỗi lần đúng 5 giây mặc dù hai đứa ngày nào cũng đi làm. Rồi mình bù đầu bù cổ học bài làm bài mấy tuần cuối, đến lúc thở được thì nhận ra, ồ, người này đã không muốn cố gắng làm mình thích nữa rồi. Mình gửi và nhận vài tin nhắn. Ngồi máy tính đọc truyện tranh xong leo lên giường trùm mền. Chả hiểu tại sao thấy buồn chút xíu khi thở dài tự nói "rồi xong, người ta đã give up". Không có trách him được vì không có gì để trách. Suốt thời gian qua lúc nào him cũng sweet và gentle, chỉ có mình mỗi lần gặp thì cứ thích giỡn giỡn và act cool. Mình bận học, him bận làm. Hôm nay him vẫn làm tới khuya. Bây giờ giả sử mình nhắn tin là mình thích him thì không biết him có trả lời liền được không nữa.
Thật ra mình cũng suy nghĩ về việc thích him chứ bộ. Sau vụ ông Ben mình đã quyết tâm phải cứng cỏi và độc lập hơn. Đến khi mình đã hoàn toàn bình thường vui vẻ thì him nhảy vô đời mình. Nói chứ mình cũng hơi xiêu lòng rồi, chút xíu nữa thôi là mình gật đầu rồi. Mà rồi không ai có thời gian cho ai. Giống hột đậu xanh nằm dưới lớp bông gòn ngày xưa trồng đem lên trường chấm điểm đó, hột đậu sắp tách vỏ mọc giá mà chiều nai chấm điểm rồi nó chưa lên kịp cái nên thôi, đem quăng luôn cho rồi. Chuyện này mình đã nghĩ, giá như bài vở của mình không làm mình tốn thời gian nhiều như vậy, giá như him bớt siêng làm những công việc tới khuya, có thể chúng tôi đã có thể nói chuyện nhiều và biết về nhau nhiều hơn. Có thể hột đậu đã tách vỏ, và mầm giá trắng trẻo đã có cơ hột mọc lên.
Thì ra khi thích nhau, khi quan tâm đến nhau và muốn cho người kia cơ hội, điều cần thiết không phải là hoa hồng hay một đống bông gì khác mà là thời gian. Thời gian để thực sự nói chuyện. Để biết người kia thích màu gì, ghét ăn món gì, sau này lớn lên sẽ làm gì. Thời gian để có thể đi đâu đó. Xem một bộ phim. Đi dạo. Để có thể bước qua những ngại ngần ban đầu và thấy thoải mái với sự hiện diện của người kia bên cạnh mình. Để có nhiều hơn một lần nắm tay và sau đó là nhiều hơn chỉ nắm tay và ôm tạm biệt. Not necessarily have to be certain of how far we could get, but if we could have more time for each other, if we could squeeze each other in any place on our crazily tight schedule, that would show enough. I don't mind squeezing in 'cause then we would be much closer :) Rốt cuộc, ngoài việc mình biết Dan tên Dan, 19 tuổi, có bao nhiêu anh chị em thì mình không biết gì hơn nữa hết.
Chủ nhật bay rồi. Nghe lòng rộn ràng và xốn xang ghê. Thời gian qua đã bắt đầu thấy nhớ nhà. Nhớ lúc đi giống như là bỏ chạy khỏi một đống thứ ngổn ngang sau lưng và một vài niềm tin sụp đổ, chỉ muốn qua đây học hành một mình, quyết định cuộc sống của mình, sắp xếp lại những thứ mình tin tưởng và cuộc sống mong muốn của mình sau này. Bây giờ đã có thể về nhà nấu một bữa ăn ra hồn cho ba mẹ, chơi với bà Linh và gặp tụi bây cười hốhố. Sau buổi chiều nay nằm trùm mền suy nghĩ chuyện Dan, đột nhiên tao muốn nói là thật cám ơn vì tụi bây luôn dành thời gian cho tao và cho nhao.
Sao tao sợ tao gặp tụi bây xong vui quá tao sẽ chải nước mắt ghê hahhaha.
Yến, tao biết khi bất ngờ tới m sẽ khóc huhu rồi, khỏi nói.
Dan, I'm sorry. For being a little bit prouder than necessary and for not letting you know I almost fell for you.
Vietnam, wait for me!
Sunday, November 18, 2012
tui là một con ốc random
Bây giờ là 1.35am, tự nhiên muốn viết blog. Vì sao, vì bà Linh bị nhức đầu đang nói chiện cái kiu đi ngủ trưa cái biến mất, Yến ko trả lời tin nhắn, chắc đã pass out sau một ngày bưng phở mặc dù nó nói hôm nay tiệm ế, người bạn 19 tuổi cũng lơ mình còn fb thì im thin thít. Gặp hôm nay chơi board games với mọi người mắc cười ơi mắc cười + uống 2 li trà cái tự nhiên thấy sung sung giống như đang đi du lịch hoặc sleepover, cứ không muốn ngủ mà nói chuyện hoài nói chuyện hoài mà không có ai nói chuyện hết trơn.
Thứ 2 về má nuôi rồi, nói thiệt là lần này thấy khá excited vì sẽ được gặp bf của má nuôi. Cảm thấy mừng cho má nuôi vì cuối cùng (well hopfully) cũng tìm được một ai đó, mới thôi cô đơn lắm luôn. Cô đơn mình trải qua rồi, mặc dù đó là kiểu cô đơn của cô bé trẻ tuổi xa nhà vì khó tính nên ít giao du xã hội, và mình nhận ra, thứ đáng sợ nhất trên đời chính là cảm thấy không có ai ở đó cho mình, không có ai mà mình có cảm giác có thể hiểu chính xác cảm giác của mình, không có ai mà chỉ cần gặp người đó, mình sẽ tự nhủ thầm trong lòng "ồ đây là cuộc sống mình mong muốn". Lúc mà cô đơn không có muốn gì hết, thấy mọi thứ vô nghĩa lắm, mình đang cố gắng vì cái gì cũng không biết, chỉ là không thể để mọi thứ trượt ra khỏi tầm tay nên cứ phải cố gắng thôi.
Quay qua quay lại nhìn góc phải bên dưới màn hình cái thấy gần 20/11, nói chứ nhớ cảm giác là học sinh mặc đồng phục đi học đó. Mà phải là cấp 2 kìa, tại lúc đó có học cái gì đâu, lên cấp 3 lhp học nhiều mệt muốn chết về nhà chỉ muốn quăng cặp đi ngủ. Cấp 2 là lúc cảm thấy tự tin khủng khiếp, tự tin đến nỗi bây giờ nhìn lại không hiểu vì sao lúc đó có thể tự tin như vậy, cười cười nói nói với tất cả mọi người. Lên cấp 3 hả, trời ơi, lần đầu tiên tiếp xúc với chốn thành thị, gặp không có đứa nào cấp 2 học chung với mình nên lúc đó cảm thấy insecure lắm, rồi vì không đi học thêm nên bị học dở nên cũng thấy thua kém, bắt đầu thấy nhiều cá tính làm mình phải đặt dấu chấm hỏi cực đại trong đầu, hình như năm 12 lớp có đoàn kết hơn nhưng 2 năm học ở đó có những toan tính xảy ra khiến mình cảm thấy không hiểu nổi. Mình kết thân với một số người bạn, rồi sau này không giữ liên lạc nhiều, rồi thì cuộc sống của đứa này cũng không còn liên quan tới đứa kia nữa, không ai níu kéo, lòng mình đôi khi cũng tự hỏi đứa này đứa kia đang làm gì nhưng mà cũng chỉ dừng lại ở đó, giờ mà nói chuyện lại thấy không hạp cái tự dưng mang thêm một cục khó chịu trong lòng, mệt. Everybody's changing, and it usually happens that our changes just dont click to each other.
Ok không muốn nói xạo, dạo này cũng hay nghĩ tới DanDan. Cái kiểu con gái thích người khác (well, người đàng hoàng) thích mình đó, hiểu không? Đáng ra thứ 6 hangout nè, mà rồi cái his brother gặp tai nạn nên không đi được, bữa trước đó him nói là cũng mệt trong người mà hôm sau còn làm nữa nên cũng chưa chắc. Weekend wise him chỉ có tối thứ 6 không đi làm, mình thì sẽ bận làm project đọc textbook cho tới hết học kì, rồi sao, chừng nào mới có buổi hẹn hò số 2? Gặp nhau ở thư viện thì cũng lướt lướt qua, him hay mò qua bên chỗ mình nói chuyện trước khi đi về mà cũng khoảng 10 15', dạo này cũng ít nhắn tin hơn ban đầu. Trời, muốn hẹn hò cũng đâu có dễ đâu bây? Đòi hỏi nhiều thời gian và năng lượng từ hai phía lắm đó, phải chịu khó, phải có nỗ lực để vun vén cho cảm giác thinh thích ban đầu để nó trở thành cái gì đó lớn hơn. Mà phải làm những việc đó tại vì muốn từ trong lòng kìa, chứ không phải như là nghĩa vụ kiểu như "lỡ rồi nên phải vậy". Nói chiện cũng giống có nhiều kinh nghiệm lắm đó, đâu có ai ngờ trước giờ hoàng tử vẫn chưa đến và một bầy công chúa vẫn đang lao xao chàng đang cưỡi ngựa hay cưỡi lừa mà tới trễ dữ, hay là thật ra, chàng không có con mắt nhìn thấy công chúa nên đi tay ga chạy tới nhà đứa khác rồi. Nếu vậy thì kệ chàng, chàng chỉ được làm ếch chưa không được làm hoàng tử, công chúa cũng không thèm.
Ok DanDan, không lẽ sang năm mới mình đi hẹn lần 2 hả? Năm số 13 xui lắm nghe, chúc may mắn à, mùa sau tui học 4 lớp Cmp Sci với một lớp writing, chưa gì thấy chuẩn bị tốn một đống não và nhan sắc như một con bé điên rồi. Hoặc là gọi điện nói chuyện trên trời dưới đất với tui đi, mới thôi là khỏi luôn đó. Làm sao có thể là một cái gì đó của nhau nếu không có cơ hội nói chuyện thật nhiều?
Ủa hết Thanksgiving là thấy thi tới nơi rồi về Việt Nam đó. Hehehe excited các fan? FC nhớ ra sân bay treo băng rôn rồi cầm hoa la hét nha héhé. Má ơi tao nghĩ đến tụi bây hằng ngày luôn đó. Có lẽ mấy bé mụn xấu xí trên mặt là để đánh đổi cho cảm giác biết mình thuộc về nơi nào, cảm giác có một cuộc sống yên bình trước mắt và mình cũng mong mỏi cuộc sống đó chứ không phải như nhiều người tìm mọi cách ở lại nước Mĩ xa xôi. Mình thích học tập ở đây, nhưng rồi học xong cũng không có gì để níu kéo, cũng đỡ ghê. Nói chứ mấy bé mụn lặn đi nha, hôm giờ xài proactiv đều đặn khô da mặt lắm đó đừng để tui cảm thấy mình nỗ lực không vì điều gì.
Sau này sau này, chúng ta hãy làm thật nhiều điều cùng nhau và enjoy life. Hãy sleepover thường xuyên và kể cho nhau nghe người mà chúng ta đang thích. Hãy mặc quần bóng rổ cho người ta tưởng mình biết chơi bóng rổ và đi ăn batunu bàn về lí do tại sao những đứa học chung ngày xưa có người yêu mà mình thì không. Hãy lâu lâu uống bia và xỉn xỉn một chút và nói chuyện lè nhè và nằm phè ra ngủ say. Đại loại là, tao muốn nói, hãy đừng quên chúng ta là những con ốc bị điên hahahahha.
Thôi đủ rồi, dừng tại đây, 2.40am rồi, mai còn ngồi đồng trước máy tính làm project nữa. Thấy siêng không, thứ 2 sau break mới due mà giờ đã ngồi làm. Vì sao, vì mình được cái stress lên là khỏi ngủ, mà khỏi ngủ là khỏi làm ăn gì luôn.
Ngủ ngon Ốc Mỡ.
Ngủ ngon Sò Dương.
Ngủ ngon Sò Điệp
Ngủ ngon Ốc Bươu
Ngủ ngon Ốc Len.
Nói chứ ghi 5 con mà ko biết đứa nào là con nào hahhaha.
Ngủ ngon LinhLinh.
Ngủ ngon DanDan.
Thứ 2 về má nuôi rồi, nói thiệt là lần này thấy khá excited vì sẽ được gặp bf của má nuôi. Cảm thấy mừng cho má nuôi vì cuối cùng (well hopfully) cũng tìm được một ai đó, mới thôi cô đơn lắm luôn. Cô đơn mình trải qua rồi, mặc dù đó là kiểu cô đơn của cô bé trẻ tuổi xa nhà vì khó tính nên ít giao du xã hội, và mình nhận ra, thứ đáng sợ nhất trên đời chính là cảm thấy không có ai ở đó cho mình, không có ai mà mình có cảm giác có thể hiểu chính xác cảm giác của mình, không có ai mà chỉ cần gặp người đó, mình sẽ tự nhủ thầm trong lòng "ồ đây là cuộc sống mình mong muốn". Lúc mà cô đơn không có muốn gì hết, thấy mọi thứ vô nghĩa lắm, mình đang cố gắng vì cái gì cũng không biết, chỉ là không thể để mọi thứ trượt ra khỏi tầm tay nên cứ phải cố gắng thôi.
Quay qua quay lại nhìn góc phải bên dưới màn hình cái thấy gần 20/11, nói chứ nhớ cảm giác là học sinh mặc đồng phục đi học đó. Mà phải là cấp 2 kìa, tại lúc đó có học cái gì đâu, lên cấp 3 lhp học nhiều mệt muốn chết về nhà chỉ muốn quăng cặp đi ngủ. Cấp 2 là lúc cảm thấy tự tin khủng khiếp, tự tin đến nỗi bây giờ nhìn lại không hiểu vì sao lúc đó có thể tự tin như vậy, cười cười nói nói với tất cả mọi người. Lên cấp 3 hả, trời ơi, lần đầu tiên tiếp xúc với chốn thành thị, gặp không có đứa nào cấp 2 học chung với mình nên lúc đó cảm thấy insecure lắm, rồi vì không đi học thêm nên bị học dở nên cũng thấy thua kém, bắt đầu thấy nhiều cá tính làm mình phải đặt dấu chấm hỏi cực đại trong đầu, hình như năm 12 lớp có đoàn kết hơn nhưng 2 năm học ở đó có những toan tính xảy ra khiến mình cảm thấy không hiểu nổi. Mình kết thân với một số người bạn, rồi sau này không giữ liên lạc nhiều, rồi thì cuộc sống của đứa này cũng không còn liên quan tới đứa kia nữa, không ai níu kéo, lòng mình đôi khi cũng tự hỏi đứa này đứa kia đang làm gì nhưng mà cũng chỉ dừng lại ở đó, giờ mà nói chuyện lại thấy không hạp cái tự dưng mang thêm một cục khó chịu trong lòng, mệt. Everybody's changing, and it usually happens that our changes just dont click to each other.
Ok không muốn nói xạo, dạo này cũng hay nghĩ tới DanDan. Cái kiểu con gái thích người khác (well, người đàng hoàng) thích mình đó, hiểu không? Đáng ra thứ 6 hangout nè, mà rồi cái his brother gặp tai nạn nên không đi được, bữa trước đó him nói là cũng mệt trong người mà hôm sau còn làm nữa nên cũng chưa chắc. Weekend wise him chỉ có tối thứ 6 không đi làm, mình thì sẽ bận làm project đọc textbook cho tới hết học kì, rồi sao, chừng nào mới có buổi hẹn hò số 2? Gặp nhau ở thư viện thì cũng lướt lướt qua, him hay mò qua bên chỗ mình nói chuyện trước khi đi về mà cũng khoảng 10 15', dạo này cũng ít nhắn tin hơn ban đầu. Trời, muốn hẹn hò cũng đâu có dễ đâu bây? Đòi hỏi nhiều thời gian và năng lượng từ hai phía lắm đó, phải chịu khó, phải có nỗ lực để vun vén cho cảm giác thinh thích ban đầu để nó trở thành cái gì đó lớn hơn. Mà phải làm những việc đó tại vì muốn từ trong lòng kìa, chứ không phải như là nghĩa vụ kiểu như "lỡ rồi nên phải vậy". Nói chiện cũng giống có nhiều kinh nghiệm lắm đó, đâu có ai ngờ trước giờ hoàng tử vẫn chưa đến và một bầy công chúa vẫn đang lao xao chàng đang cưỡi ngựa hay cưỡi lừa mà tới trễ dữ, hay là thật ra, chàng không có con mắt nhìn thấy công chúa nên đi tay ga chạy tới nhà đứa khác rồi. Nếu vậy thì kệ chàng, chàng chỉ được làm ếch chưa không được làm hoàng tử, công chúa cũng không thèm.
Ok DanDan, không lẽ sang năm mới mình đi hẹn lần 2 hả? Năm số 13 xui lắm nghe, chúc may mắn à, mùa sau tui học 4 lớp Cmp Sci với một lớp writing, chưa gì thấy chuẩn bị tốn một đống não và nhan sắc như một con bé điên rồi. Hoặc là gọi điện nói chuyện trên trời dưới đất với tui đi, mới thôi là khỏi luôn đó. Làm sao có thể là một cái gì đó của nhau nếu không có cơ hội nói chuyện thật nhiều?
Ủa hết Thanksgiving là thấy thi tới nơi rồi về Việt Nam đó. Hehehe excited các fan? FC nhớ ra sân bay treo băng rôn rồi cầm hoa la hét nha héhé. Má ơi tao nghĩ đến tụi bây hằng ngày luôn đó. Có lẽ mấy bé mụn xấu xí trên mặt là để đánh đổi cho cảm giác biết mình thuộc về nơi nào, cảm giác có một cuộc sống yên bình trước mắt và mình cũng mong mỏi cuộc sống đó chứ không phải như nhiều người tìm mọi cách ở lại nước Mĩ xa xôi. Mình thích học tập ở đây, nhưng rồi học xong cũng không có gì để níu kéo, cũng đỡ ghê. Nói chứ mấy bé mụn lặn đi nha, hôm giờ xài proactiv đều đặn khô da mặt lắm đó đừng để tui cảm thấy mình nỗ lực không vì điều gì.
Sau này sau này, chúng ta hãy làm thật nhiều điều cùng nhau và enjoy life. Hãy sleepover thường xuyên và kể cho nhau nghe người mà chúng ta đang thích. Hãy mặc quần bóng rổ cho người ta tưởng mình biết chơi bóng rổ và đi ăn batunu bàn về lí do tại sao những đứa học chung ngày xưa có người yêu mà mình thì không. Hãy lâu lâu uống bia và xỉn xỉn một chút và nói chuyện lè nhè và nằm phè ra ngủ say. Đại loại là, tao muốn nói, hãy đừng quên chúng ta là những con ốc bị điên hahahahha.
Thôi đủ rồi, dừng tại đây, 2.40am rồi, mai còn ngồi đồng trước máy tính làm project nữa. Thấy siêng không, thứ 2 sau break mới due mà giờ đã ngồi làm. Vì sao, vì mình được cái stress lên là khỏi ngủ, mà khỏi ngủ là khỏi làm ăn gì luôn.
Ngủ ngon Ốc Mỡ.
Ngủ ngon Sò Dương.
Ngủ ngon Sò Điệp
Ngủ ngon Ốc Bươu
Ngủ ngon Ốc Len.
Nói chứ ghi 5 con mà ko biết đứa nào là con nào hahhaha.
Ngủ ngon LinhLinh.
Ngủ ngon DanDan.
"I really fall for that kind of thing, for good manners." (Terako, Asleep)
Friday, October 26, 2012
người bạn mới
Sau một tuần dài suy nghĩ, cuối cùng đã text cho người bạn tên Dan. Người bạn này nhỏ hơn 1 tuổi, làm thư viện phía đối diện nên không bao giờ gặp nhau. Hôm nọ boss mình nhờ students bên đó qua dọn đống sách cũ bên đây và đống sách đó nằm ngay sau lưng bàn làm việc của Thảo nên người bạn này đã bắt chuyện từ đó. Xong rồi một bữa kia đi ra khỏi cái lớp Assembly Language mà không thể nào chán và buồn ngủ hơn, mắt mình từ xa đã tia thấy bản đi từ phía Lucas hall ra, lòng thầm nghĩ "kệ nó, đang buồn ngủ nên làm lơ đây". Mà cái bản thấy mình, cái bản đi kế bên mình hoài. Lòng thầm nghĩ tập 2 "giờ sao trời, gì đi kế bên quài awkward vậy ba". Cái phải giả bộ nãy giờ đang suy nghĩ điều gì dữ dội lắm và đột ngột tỉnh ra nhìn sang bên cạnh thấy nó và say hi. Tội nghiệp, bản nói là thấy nãy giờ rồi mà không biết mình có nhớ bản không nên cũng không dám chào. Xong hai đứa đi đến thư viện, bản hỏi cuối tuần làm gì, mình nói mình phải làm một cái project khủng khiếp lắm, nghĩ đến thôi muốn bịnh cái than thở vài câu với nó cho có vẻ dramatic. Coi bộ con mắt thâm quầng của mình đã phát huy hiệu ứng, bản cứ hỏi mình có ok ko, có doing fine ko, có cần bản giúp không hồi high school bản học vi tính nhiều lắm. Mình thầm nghĩ "nice ghê nhưng mà lớp này senior level bản sao biết gì mà đòi giúp". Câu chuyện tưởng dừng lại ở trước cánh cửa Reference chỗ mình làm trong thư viện nhưng tất nhiên nếu chỉ dừng lại ở đó thì nói làm gì nữa. Lúc xếp mấy cuốn sách ở ngoài ref vô, tự nhiên thấy bản đứng lớ ngớ phía trong, mình cũng bày đặt "what's up?". Bản lại tiếp tục hỏi mình có sao không, xong rồi chìa ra tờ giấy có ghi tên và số điện thoại. Chữ bạn đẹp quá, với lại gặp hôm bữa bản giới thiệu tên mình bị điếc mình nghe là "Ken" nên nhìn chữ "Dan" mình đọc ra DNA và không hiểu đó là gì phải ngước lên hỏi bản ngớ ngẩn như một đứa vừa đui vừa điếc.
Người bạn này....hmmm nói sao ta, thân thiện hơi nhiều. Text gì mà dùng từ ngữ sweet quá làm mỗi lần đọc cái phải trợn mắt lên với chính mình và không biết phải trả lời như thế nào. Gặp mình còn bị cụt ngủn khi trả lời text nữa, chắc bản đang nghĩ mình hững hờ với bản. Nghĩ sao, sáng nay, tính 9 rưỡi dậy sớm ăn cơm trước khi lên thư viện mà rồi chợp mắt 5' thành hơn một tiếng trong vô thức, cuống cuồng bò dậy đi tắm. Mở điện thoại lên thấy 3 tin nhắn: 1 tin dự báo thời tiết của Yến, 2 tin của bạn trong đó 1 tin đến lúc 7h58' và một tin đến lúc 9h23. Cũng hên là đi ngủ đã silence điện thoại mới thôi mình quạo lắm đó, gì mà mới sáng sớm người ta còn ngủ mê mệt đã text good morning, tưởng tượng đt tui mà rung "te te" kế bên tai lúc đó là buổi sáng của tui hết good rồi.
Thật ra project chưa có xong nhưng mà những gì cốt lõi đã nằm ở đó rồi nên bây giờ ok, bình tĩnh lắm. Mỗi lần làm project xong là cảm thấy ham sống ghê, còn cái lúc mà trước khi bắt đầu và lo lắng không biết phải làm như thế nào, thiệt, bế mà không phải dù từ ngữ nào để diễn tả. Mà rồi cuối tuần này có vẻ cũng khá nhàn rỗi, muốn có ai rủ đi coi film ghê. Well, khi nói đến đây trong đầu nghĩ "Dan, rủ tui đi coi film coi. Tui say yes liền đó" hahaha vì bây giờ tui và ông Ben không thể đi xem một bộ film chỉ 2 người với nhau nữa rồi.
Và có lẽ tui cũng đã qua tuổi để thích một người lạnh lùng giống những nhân vật thường thấy trong truyện tranh. Vì dù sao, được quan tâm một cách chân thành cũng thật ấm áp. Chỉ cần đừng giống mấy thằng cha vn dại gái ở đây được rồi, thấy ai dễ thương cũng tơm tớp tơm tớp lại, thật lộ liễu và so uncool.
Nói tới đây thèm bạch tuộc nướng ghê. Hôm bữa nguyên ngày, trong đầu chỉ hiện lên đúng ba chữ "ba tu nu", mà giờ sao, ráng 7 tuần nữa chứ sao. Trong 7 tuần đó, sẽ còn bao nhiêu cái tests và bao nhiêu cái projects nữa. Ôi trời, để được về nhà đâu phải dễ đâu man, tốn nhiều não và nhan sắc quá về Việt Nam không còn vốn liếng gì trơn.
Thôi tui đã thấm mệt nên tui sẽ đánh răng và đi ngủ.
Vì sao cứ thứ 6 tui đi làm là trời sẽ lạnh?
Yến ơi, hãy qua New Jersey và cùng ăn smashed potatoes ngon nhất thế giới.
Những người bạn ở nhà, hãy giữ gìn sức khỏe và học tốt. Hẹn ngày về làm đại tiệc bạch tuộc.
Cheers!
Người bạn này....hmmm nói sao ta, thân thiện hơi nhiều. Text gì mà dùng từ ngữ sweet quá làm mỗi lần đọc cái phải trợn mắt lên với chính mình và không biết phải trả lời như thế nào. Gặp mình còn bị cụt ngủn khi trả lời text nữa, chắc bản đang nghĩ mình hững hờ với bản. Nghĩ sao, sáng nay, tính 9 rưỡi dậy sớm ăn cơm trước khi lên thư viện mà rồi chợp mắt 5' thành hơn một tiếng trong vô thức, cuống cuồng bò dậy đi tắm. Mở điện thoại lên thấy 3 tin nhắn: 1 tin dự báo thời tiết của Yến, 2 tin của bạn trong đó 1 tin đến lúc 7h58' và một tin đến lúc 9h23. Cũng hên là đi ngủ đã silence điện thoại mới thôi mình quạo lắm đó, gì mà mới sáng sớm người ta còn ngủ mê mệt đã text good morning, tưởng tượng đt tui mà rung "te te" kế bên tai lúc đó là buổi sáng của tui hết good rồi.
Thật ra project chưa có xong nhưng mà những gì cốt lõi đã nằm ở đó rồi nên bây giờ ok, bình tĩnh lắm. Mỗi lần làm project xong là cảm thấy ham sống ghê, còn cái lúc mà trước khi bắt đầu và lo lắng không biết phải làm như thế nào, thiệt, bế mà không phải dù từ ngữ nào để diễn tả. Mà rồi cuối tuần này có vẻ cũng khá nhàn rỗi, muốn có ai rủ đi coi film ghê. Well, khi nói đến đây trong đầu nghĩ "Dan, rủ tui đi coi film coi. Tui say yes liền đó" hahaha vì bây giờ tui và ông Ben không thể đi xem một bộ film chỉ 2 người với nhau nữa rồi.
Và có lẽ tui cũng đã qua tuổi để thích một người lạnh lùng giống những nhân vật thường thấy trong truyện tranh. Vì dù sao, được quan tâm một cách chân thành cũng thật ấm áp. Chỉ cần đừng giống mấy thằng cha vn dại gái ở đây được rồi, thấy ai dễ thương cũng tơm tớp tơm tớp lại, thật lộ liễu và so uncool.
Nói tới đây thèm bạch tuộc nướng ghê. Hôm bữa nguyên ngày, trong đầu chỉ hiện lên đúng ba chữ "ba tu nu", mà giờ sao, ráng 7 tuần nữa chứ sao. Trong 7 tuần đó, sẽ còn bao nhiêu cái tests và bao nhiêu cái projects nữa. Ôi trời, để được về nhà đâu phải dễ đâu man, tốn nhiều não và nhan sắc quá về Việt Nam không còn vốn liếng gì trơn.
Thôi tui đã thấm mệt nên tui sẽ đánh răng và đi ngủ.
Vì sao cứ thứ 6 tui đi làm là trời sẽ lạnh?
Yến ơi, hãy qua New Jersey và cùng ăn smashed potatoes ngon nhất thế giới.
Những người bạn ở nhà, hãy giữ gìn sức khỏe và học tốt. Hẹn ngày về làm đại tiệc bạch tuộc.
Cheers!
Sunday, October 7, 2012
all we can do is keep breathing
Con bé Diễm đàn em Hoa Lư ngày xưa add mình trên fb. Nó nhỏ hơn mình một tuổi, năm nay sinh viên năm 2 trường KHXH & NV, khoa Văn học và Ngôn ngữ học. Trời ơi, cái khoa học nghe dịu dàng và dễ thương hết sức. Nghe thôi là đột nhiên có thể tưởng tượng ra con gái khoa đó sẽ như thế nào. Rồi mới nhận ra, cái mình đang học làm người nghe cảm thấy khô khan và cứng nhắc ra sao. Ngày xưa mỗi lần ai hỏi nói ra cảm thấy cool lắm, bởi vì người ta sẽ tỏ ra ngạc nhiên thích thú, "ồ Computer Science hả?". Bây giờ, vẫn thấy cool, nhưng mà tự nhiên thấy hơi...ngán. Rồi thì công việc sau này của mình là ngồi ịch một chỗ, trước mặt là máy tính và suy nghĩ mãi về một vấn đề sao? Don't get me wrong though, problem solving is fun. Nó buộc mình phải tập trung hết sức lực, suy nghĩ logic và thấu đáo, nhìn nhận một vấn đề ở nhiều khía cạnh và làm việc một cách chi tiết ở mọi ngóc ngách của vấn đề. Ngày xưa học toán, nhìn bài khó mình chỉ muốn quay đít bỏ đi chơi. Bây giờ mình chịu ngồi nhìn vào nó và suy nghĩ. Suy nghĩ suy nghĩ hoài. Lúc đợi nước sôi pha trà. Lúc nằm trên giường đợi giấc ngủ đến. Lúc đứng trong nhà tắm mỗi buổi sáng. Cho đến khi mình nhận ra, hoặc là cách giải quyết vấn đề, hoặc là mình chịu thua.
Mà rồi, dạo này tự nhiên thấy stressed out. Không lẽ mốt đi làm cũng y chang như đi học vầy sao ta. Sao nghe tốn não và sắc đẹp quá. Mình không ngại làm việc, mình chỉ sợ một ngày nào đó sẽ nhìn công việc bằng ánh mắt mệt mỏi và cảm giác nản nản. Giống giờ nè. Mệt muốn chết luôn. Làm biếng làm projects. Mỗi lần có project mới là không dám làm gì hết, ai rủ đi đâu làm gì cũng chần chừ. Mà phải như nó như là học bài, giải toán đi thì còn lường trước được chừng nào xong. Đằng này, phải ngồi suy nghĩ từ từ, từng chút một, thử hết cách này đến cách khác, and it can take freakin forever. Cuộc đời mình, rồi sẽ đi về đâu nhỉ?
Ngày mai, mình có gặp him không? Nguyên tuần trước, không biết thứ 3 và thứ 5 thì sao, chứ thứ 2 và thứ 4 him đều không đi học, mà bữa nào cũng 3 lớp khó. Việc không nhìn thấy him cả tuần khiến mình lo lắng một chút. Như những người đã từng quan tâm đến nhau. Mỗi lần nghĩ đến đây, câu tiếp theo hiện lên trong đầu là "oh well, kệ him".
Thôi không blog nữa. Mình có thể kệ him chứ không thể kệ mình được. Học bài làm bài đây.
Có biết là 2 tháng 9 ngày nữa là về nhà rồi không?
Mà rồi, dạo này tự nhiên thấy stressed out. Không lẽ mốt đi làm cũng y chang như đi học vầy sao ta. Sao nghe tốn não và sắc đẹp quá. Mình không ngại làm việc, mình chỉ sợ một ngày nào đó sẽ nhìn công việc bằng ánh mắt mệt mỏi và cảm giác nản nản. Giống giờ nè. Mệt muốn chết luôn. Làm biếng làm projects. Mỗi lần có project mới là không dám làm gì hết, ai rủ đi đâu làm gì cũng chần chừ. Mà phải như nó như là học bài, giải toán đi thì còn lường trước được chừng nào xong. Đằng này, phải ngồi suy nghĩ từ từ, từng chút một, thử hết cách này đến cách khác, and it can take freakin forever. Cuộc đời mình, rồi sẽ đi về đâu nhỉ?
Ngày mai, mình có gặp him không? Nguyên tuần trước, không biết thứ 3 và thứ 5 thì sao, chứ thứ 2 và thứ 4 him đều không đi học, mà bữa nào cũng 3 lớp khó. Việc không nhìn thấy him cả tuần khiến mình lo lắng một chút. Như những người đã từng quan tâm đến nhau. Mỗi lần nghĩ đến đây, câu tiếp theo hiện lên trong đầu là "oh well, kệ him".
Thôi không blog nữa. Mình có thể kệ him chứ không thể kệ mình được. Học bài làm bài đây.
Có biết là 2 tháng 9 ngày nữa là về nhà rồi không?
Monday, October 1, 2012
điều duy nhất đúng trên thế gian
Má ơi lâu lâu tự nhiên cái cũng nghĩ, giá như được có một điều ước ích kỉ cho bản thân, sẽ ước gì mình sinh ra là một đứa con gái cao lớn như mọi người. Mà cũng không cần cao lớn gì lắm nữa, chân dài thêm cỡ 5 phân là mình mãn nguyện rồi. Gì mà 20 tuổi, người bé tí, giống như dậy thì được một nửa cái máy móc bị trục trặc sao đó nên ngưng luôn đến giờ làm điện nước có phần thiếu thốn. Nhìn mình giống mấy đứa thông minh nên không màng đến nhan sắc lắm đó, nhưng trời ơiiiiii, con gái nào mà không muốn xinh đẹp :(.
Mai có project due. Kì lắm, cái function đó test bên ngoài ngon lành rồi mà đưa vô main cái chạy sai ngon ơ, không hiểu nổi và cũng hết sức để muốn hiểu. Thiệt mệt, đang tính mai nộp luôn, chịu mất điểm phần đó.
Hôm bữa thứ 2 ra khỏi lớp Algorithm, cái thấy him ra trước đang đứng giả bộ đọc bảng tin trên hành lang, thấy mình đi tới thì quay lại cười cười xong cái đi bộ chung về nhà. Cái khu Belnor này rất là bàn cờ, nên có hơn một đường đi đến nhà mình. Và đường đi đến nhà hìm trước là một trong số đó. Him bắt mình vô nhà cho bằng được để giới thiệu buddy người mĩtào Alan mà him vẫn hay nhắc đến. Ngày hôm sau, đang ngồi máy tính ở thư viện, đột nhiên có ai vỗ vỗ mình, quay lại và lòng chỉ biết thều thào "trời ơi, thiệt luôn đó hả", mĩtào đứng trước mặt mình, đột ngột đến nỗi mất 5 giây mình mới nhớ nó là ai. Nó nói nhiều một cách không thể tin được. Lúc đứng trú mưa trước thư viện, nó nói riết nói riết và act like bạn thân lâu ngày làm mình có cảm giác, hay là nó làm nên cơn mưa này để làm mình kẹt ở đây nghe nó nói. Mĩtào kiu, ở gần nhà, qua chơi nhiều nhiều đi. Mình nói, ủa chi vậy. Mĩtào nói, dạo này him lonely lắm. Mình nhăn mặt, gì vậy ba, có bạn gái mà. Mĩtào há hốc lên, mắt mở to nhìn mình, hết rồi, tuần trước. Mình im im, nói với chính mình, à ra vậy, ủa mà nói với tui chi...
Dạo này có mấy cái mụn nổi lên xong rồi không có ý định lặn. Đang ráng ngủ 8 tiếng một ngày và thức không quá khuya mà rồi có mấy bữa cũng phải break the rule, hai con mắt quầng đen thui. Mỗi lần không đeo mắt kiếng soi gương thấy mình cũng dễ thương ghê, cái xong đeo vô, trở về thực tế, thiệt muốn ngoảnh mặt đi mãi mãi không bao giờ nhìn vô gương nữa. Dạo này mình bế cỡ đó đó. Bởi vậy, hết tự hỏi sao giờ chưa có bồ luôn.
Nhớ nhà ghê. Ngày nào cũng nghĩ về nhà. Mình cũng nghĩ về căn nhà mình sẽ xây nữa. Mỗi lần như vậy, cảm thấy trong lòng thật ấm áp, tương lại thật đáng để mong chờ và những ngày xa nhà là đáng giá. Viết đến đây không biết phải kết thúc entry như thế nào, nên mình sẽ trích dẫn câu nói yêu thích:
"I dream. Sometimes I think it's the only right thing to do."
Tạm biệt. Hôm nay mọi người sẽ mơ gì?
Mai có project due. Kì lắm, cái function đó test bên ngoài ngon lành rồi mà đưa vô main cái chạy sai ngon ơ, không hiểu nổi và cũng hết sức để muốn hiểu. Thiệt mệt, đang tính mai nộp luôn, chịu mất điểm phần đó.
Hôm bữa thứ 2 ra khỏi lớp Algorithm, cái thấy him ra trước đang đứng giả bộ đọc bảng tin trên hành lang, thấy mình đi tới thì quay lại cười cười xong cái đi bộ chung về nhà. Cái khu Belnor này rất là bàn cờ, nên có hơn một đường đi đến nhà mình. Và đường đi đến nhà hìm trước là một trong số đó. Him bắt mình vô nhà cho bằng được để giới thiệu buddy người mĩtào Alan mà him vẫn hay nhắc đến. Ngày hôm sau, đang ngồi máy tính ở thư viện, đột nhiên có ai vỗ vỗ mình, quay lại và lòng chỉ biết thều thào "trời ơi, thiệt luôn đó hả", mĩtào đứng trước mặt mình, đột ngột đến nỗi mất 5 giây mình mới nhớ nó là ai. Nó nói nhiều một cách không thể tin được. Lúc đứng trú mưa trước thư viện, nó nói riết nói riết và act like bạn thân lâu ngày làm mình có cảm giác, hay là nó làm nên cơn mưa này để làm mình kẹt ở đây nghe nó nói. Mĩtào kiu, ở gần nhà, qua chơi nhiều nhiều đi. Mình nói, ủa chi vậy. Mĩtào nói, dạo này him lonely lắm. Mình nhăn mặt, gì vậy ba, có bạn gái mà. Mĩtào há hốc lên, mắt mở to nhìn mình, hết rồi, tuần trước. Mình im im, nói với chính mình, à ra vậy, ủa mà nói với tui chi...
Dạo này có mấy cái mụn nổi lên xong rồi không có ý định lặn. Đang ráng ngủ 8 tiếng một ngày và thức không quá khuya mà rồi có mấy bữa cũng phải break the rule, hai con mắt quầng đen thui. Mỗi lần không đeo mắt kiếng soi gương thấy mình cũng dễ thương ghê, cái xong đeo vô, trở về thực tế, thiệt muốn ngoảnh mặt đi mãi mãi không bao giờ nhìn vô gương nữa. Dạo này mình bế cỡ đó đó. Bởi vậy, hết tự hỏi sao giờ chưa có bồ luôn.
Nhớ nhà ghê. Ngày nào cũng nghĩ về nhà. Mình cũng nghĩ về căn nhà mình sẽ xây nữa. Mỗi lần như vậy, cảm thấy trong lòng thật ấm áp, tương lại thật đáng để mong chờ và những ngày xa nhà là đáng giá. Viết đến đây không biết phải kết thúc entry như thế nào, nên mình sẽ trích dẫn câu nói yêu thích:
"I dream. Sometimes I think it's the only right thing to do."
Tạm biệt. Hôm nay mọi người sẽ mơ gì?
Subscribe to:
Posts (Atom)