Thursday, July 5, 2012

đường đi ngang qua mùa hè

Một người nói với tôi rằng, "bộ em tưởng em chán nên mới nói chuyện với anh thì anh vui lắm hả". Câu nói làm tôi giật mình. Một chút. "Wow, thì ra mình chỉ muốn nói chuyện nhưng người khác thì không nghĩ đó là một chuyện bình thường". Tôi thì khác, thà rằng một người đột ngột nói chuyện với tôi vì không có gì khác để làm vẫn còn hơn hẳn những người thi thoảng nhảy vào, chào hỏi đến câu thứ 3 thì bắt đầu nhờ vả tôi làm một việc gì đó. Chỉ một cuộc nói chuyện, có thể đôi khi chẳng đi đến đâu, thì có mất gì. Nếu bận, tôi vẫn có thể từ chối một cách dễ chịu nhất và không làm mất lòng người đó. Còn đối với người muốn một điều gì đó ở tôi, khi tôi nói không, có phải họ sẽ nghĩ "nhờ một chút cũng không được"?
Tôi vẫn thường làm thế. Bất chợt nói chuyện với bất kì ai đó trên yahoo mà 8 kiếp rồi không còn biết gì về nhau. Có người làm tôi bất ngờ với nhữn câu chuyện mới xảy ra trong cuộc sống của họ. Đôi khi một cách không ngờ nhất, tôi nhận ra được những thứ mình đang mập mờ chính từ cuộc trò chuyện tưởng là chỉ có vậy thôi. Và cũng có người đôi khi khiến tôi cảm thấy mình quá nhiệt tình. Kiểu như mình hỏi nhiều thứ, nói chuyện quan tâm và vui vẻ, người ta trả lời vừa chậm vừa thiếu sức sống. Đó là khi tôi nhận ra, có lẽ mình đã trân trọng một số thứ hơn cần thiết: những mối quan hệ dù không quá sâu sắc nhưng tôi nghĩ cũng đủ cho một vài lần hỏi thăm để bắt kịp cuộc sống của nhau. Những lần như thế, tôi gần như gạt bỏ chúng ra khỏi sự bận tâm của mình. Để giữ một mối quan hệ, cỡ nào cũng phải xuất phát từ nỗ lực của hai phía. Tôi không thể là người duy nhất chủ động. Và tôi không thích giữ điều gì đã không còn ở đó nữa.
Những ngày hè nhiệt độ hơn 100F, tôi vẫn đang chờ đợi một cơn mưa. Dù rằng không khí nóng khô thì đỡ hơn nóng ẩm rất nhiều. Ánh sáng không biến mất cho đến khi gần 9h làm tôi thèm thuồng một buổi chiều trở về nhà thấy ấm áp vì ngoài kia trời đang âm u. Và mùi thơm tho của buổi sáng sau một cơn mưa đêm, cảm giác mọi thứ trên đời này đều mới mẻ đến tinh tươm như chẳng có gì gọi là xấu xa. Còn bản thân mình thì như chưa bao giờ sứt mẻ vì điều gì.
Tôi nghĩ mình đã trở lại bình thường. Câu chuyện 3 tuần trước đã bình thản nằm lại trong lòng. Con đường mỗi chúng ta đi, có phải sẽ vô tình gặp rất nhiều người? Đoạn đường này, mình sẽ đi chung, nhưng ngã tư tiếp theo sẽ có người rẽ lối khác. Mà trái đất thì có biết bao nhiêu con đường có ngã tư, và chuyện không đi chung nữa vẫn xảy ra như câu chuyện bình thường mỗi ngày. Tôi, có lẽ may mắn hơn cả tỉ người, biết đâu đó trong hằng hà sa số những con đường cắt xẻ nhau, có những người, mà hơn rất nhiều lần một mối quan hệ đơn thuần, cũng muốn gặp lại tôi. Chân phải bước đi mới hiểu điều đó dịu dàng và mang nhiều ý nghĩa như thế nào. Cái comfort zone tôi không bao giờ muốn bước ra.
Thôi bái bai thế giới, tôi đi ngủ và mơ về một cơn mưa đây.
Các bạn độc giả thân mến, hôm nay các bạn ăn sáng bằng món gì?





Sunday, July 1, 2012

and I wonder if I ever cross your mind

Went to the movies to see Madagascar 3 today. It was ok, didn't leave much impression on me but the colors and the use of Katy Perry's song fire work are pretty in good place. Watching the circus show going on with all that rainbow colors got me thinking, "Wow, if only the world could be that pretty". I felt kinda empty after the movie for no reasons.
I miss him. It struck me a little bit that when I was sitting in the movies, I missed how we held each other's hands while gazing at the big screen. It's weird watching a movie in the theater without any arms or hands to hold. Even at home, I always clung to tụi bây's arms.
I miss tụi bây too. A lot. Every time I'm in this kind of weird mood, talking to parents never helps. Not trying to be mean and selfish by saying that, but seriously, we're just not that type of parents and child that can openly share thoughts and stories. And it calms me to realize that I still have you guys around. 'Cause I never have to tell much about anything. I never have to make sense of what I'm trying to say. Never have to hide how I really feel and what I really think. And somehow, you always understand exactly everything I'm trying to get across. How much I appreciate that.
There are days that I don't know what I'm doing. I wonder if my parents are happy. If my sister is happy. Are they living the life they wanna live? Even if it's not, are they laughing every day? Are they not feeling lonely or empty? No matter what they do, I hope they don't have to put up with or suffer from anything for me. Everyone should live truly happy in order to make everyone else truly happy.
And I don't know if I can make a lot of money. I mean I don't need to make that much, but still, I want to make a decent amount so that I can pay for my parent's trip to anywhere they want, buy my sister's nice clothes, get friends nice things. I mean I want to live a comfy life, not worrying too much about financial problem. But how? I just suddenly can't find the confidence at the moment. Why is it that young people sometimes feel so lost and find themselves so out of place?
One of the biggest I've learned in life is, don't do anything that would make you end up feeling lonely. Right now, you may be walking alone on your own road, but make sure at the very end of everything you've been through, you'll find somewhere that you are found. Because trust me, "everyone wants to be found".
Is he thinking of me now and then? I'm not gonna lie that I feel pathetic to still be thinking of him while he's having fun with his girlfriend. But whatever, I will just face it and give myself some more time. Can't wait to see him again to say out loud the conversation I've been practicing in my head.
Man, I'm such a girl after all.


Wednesday, June 20, 2012

train of thoughts

Thật ra thì vẫn đang nhớ. Biết sao được, đâu thể nói nghỉ chơi là đầu mình sẽ ngừng nghĩ về ngay được. Nhưng mà, vì biết điều gì để không phải chờ đợi nữa, cảm giác này chỉ là nhất thời trong thời gian chuyển biến. Mình chờ, là chờ đến khi không còn nhớ lại nữa. Đến khi mình không còn hỏi bản thân nhiều câu hỏi mà ngay lúc này cũng không chắc chắn là có muốn nghe câu trả lời không. Vì sao thế này, vì sao thế kia, đến một lúc nào đó không còn quan trọng. Thậm chí ngay lúc này, những câu hỏi đó cũng đã thuộc về quá khứ. Bây giờ chỉ là một chuỗi những phản ứng tự nhiên cần thiết phải trải qua. I don't wanna deny all these feelings, I wanna face them. I want to think about everything before I shake my head for the last time and drop all the thoughts out of my mind. And If I want to miss him, I'm gonna miss him all I want, so that when all these feelings are gone, I know they're really gone, no more lingering even just the tiniest bit. I just need a little time. Mỗi ngày nghĩ đến ít đi một chút. Đến một lúc nào đó sẽ không còn gì để nghĩ nữa. Mỗi ngày ngắt một mẫu nhỏ ra từ nỗi nhớ gặm nhấm. Đến một lúc nào đó, nỗi nhớ cũng không còn nữa.
Thôi mệt quá, đi coi bài philosophy mai midterm đây. Hôm nào rảnh edit tiếp hahha

Saturday, June 16, 2012

a really hot Saturday and the dryer didn't dry my clothes and I saw a turtle crawling on the ground

So, the thing is, turns out, he's seeing a girl. The moment he spelled it out, I just wanted to get out of the car and go back to my room. I didn't say anything during the ride and when we sat across each other at the tea place. I smiled, and occasionally went "uh huh" to respond to whatever story he was telling. Didn't even look at him in the eyes. What the hell, all I was thinking, why did you even said you wanted tea? You know, you didn't have to do this. You're trying to be nice and stay in touch, but hell no, you should've told me the first day you started anything with her, rather than saying it out of the blue with that casual manner when someone says "I just had dinner" or "I went grocery shopping this morning".
Now it made sense. I mean the last call from a month ago, I finally got it. He was confirming the fact that we're friends, to make it clear to me that for him, I'm a friend. I don't usually curse on blog or fb, but fuck that. Just say it. Just say you're seeing someone else. I would take it more easily. I would be more ok. I would say "congratulations" and ask about her like a friend would have.
I wasn't hoping there would be anything between us. And I thought when one of us start seeing someone, we would be honest and tell each other in the the first place. Not like this. Not like you said you wanted tea and I asked if we could have it at your place and then you said you wanted to go somewhere else and then you picked me up and went "I was seeing this girl so it wouldn't be a good idea to have you come over". No, people don't that Ben. I didn't know exactly what this feeling was, but Yen spelled it out and I was like "ahhhhh". You hurt my pride. You made me feel stupid. And I wanted say "no I won't" to reply to your "stay in touch" when you dropped me off. Though I didn't, I think I won't.
Oh well, I guess I should wish you a happy relationship if you're in a relationship now. And since we've been this way already, it's unnecessary to say we shouldn't hang out. We'll see each other in class and I hope it's the only time we meet. No more long calls and late hang out and random tea times.
You came when I was 19 and you're gone after I turned 20. That's neat.
Và tao muốn nói với tụi bây là, dù có chuyện gì xảy ra tao sẽ luôn nói cho tụi bây biết. Lúc ngồi trong xe tao chỉ nghĩ đến tao muốn nói chuyện với tụi bây. Tao đã text với Yến và bây giờ t thấy ok. Giống như tao bực mình hơn là buồn, bởi vậy không sao hết. Mấy cuốn sách tao đặt mua đã tới nên tao sẽ dành thời gian đọc sách. Tao đợi hình tụi bây đi ăn sushi về :)
...................................................................................................................................................
Ôi trời ơi, while I was playing gardenscape and thinking about it, it just came to my mind that it's gonna be so awkward when school starts. I'm not talking about seeing each other in class since we won't get many chances to say more than "hi how are you" anyway. The problem is, I will move into anh Trung's house next month, which is like a few houses a way from his. It's like my house and bom's house in vietnam or even a shorter distance. And apparently, we have class together on Mon and Wed, that means a big chance bumping into each other on they way to school or back home. Omgoodness, cuộc đời sao bao trái ngang, mà nhất là cuộc đời Thảo. What am I gonna do? When things get awkward between me and someone, my communication skills just fall apart. Even I can tell that the person can tell my smile is so fake. My brain won't come up with anything to say and my mouth wouldn't even want to speak up any word. This is exactly the situation when you just want to hit your head into the wall. I don't want him to think that I follow after him. Anh Trung's house just happens to be right that corner. Seriously I don't wanna be near him anymore and now we're going to walk the same way back and forth every day. If this were a joke, it would be a really bad one that makes you laugh because there's nothing funny. What if I run into his girlfriend one day, which is way too possible now?
Tuổi 20 sao mà mở ra những câu chuyện mới quá. Vừa mới lớn lên một lần nữa thì đã xảy ra chuyện để mình chứng tỏ là mình đã lớn. Mày nói đúng đó Bom, hãy nhìn mọi thứ đến với mình như một cơ hội để mình làm điều gì đó hơn là những điều xui xẻo mặc dù có thể nó đúng là những điều không hay thiệt. Cuộc sống của tao lúc này cho đến lúc tao về nhà, tao sẽ cố gắng để trở nên độc lập hơn. Tao không muốn để cảm xúc của mình có chút nào phụ thuộc vào người khác khi tao chưa ổn định về nơi ở. Tao không thích những thứ không chắc chắn. Và khi tao quyết định không muốn người nào can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của tao, thường thì tao sẽ làm được. Ngày mai của những ngày mai sẽ tới, đúng không?


Tuesday, June 5, 2012

giơ tay 2 ngón tạo kiểu châu Á tới các fan hâm mộ

Giây phút này hả? Giây phút này đang viết blog với hũ ya-ua kế bên, nỗ lực để có hệ tiêu hóa tốt.
Trước khi 20 tuổi đã biết bắt đầu lo lắng về cơ thể bằng cách cố gắng mỗi ngày ăn salad và ya-ua, nhưng tất nhiên, có ngày mưa thì có ngày nắng, có gái thì có con trai, có bữa nhớ thì sẽ có bữa quên.
Bà Linh và mẹ đã lần lượt gọi điện, và tiết lộ về món tiền 200 đô quà tặng sắp được nhận. Đắn đo đầu tiên của tuổi 20 là, sẽ bỏ tiền vào máy chụp hình 4 sao rưỡi nhưng chỉ hơn 300 đô trên amazon, hay mua vài cái áo mặc cho ra mùa hè và giống con gái hơn, hay rước về đôi sandals 100 đô đáng mơ ước. Cuộc sống quả là những lựa chọn.
Những đứa bạn bằng cách này hay cách khác đã suy nghĩ ra những cái post hài hước trên wall mình (tưởng gì, nhay là nghề của mấy ẻm) làm mình cười một chút, nhớ tụi nó một chút và nghĩ cuộc đời có tụi nó thật dễ chịu nhiều chút. Không có mấy ẻm (bao gồm cả con chó mỹmỹ trên đảo dừa lửa) chắc mình teo lâu rồi. Vì mình và tụi nó đã vượt qua thử thách "xa mặt cách lòng", chắc là sẽ không có nguyên nhân vô cớ nào rẽ nguyên đám ra 6 ngã như ngã 6 cộng hòa. Chúng ta còn nhiều việc phải làm cùng nhau lắm.
Sáng mai thức dậy là 20 tuổi. Tròn trĩnh. Vẫn đấu tranh với cái điện thoại đang reo, ngủ thêm bao nhiêu phút và làm sao đó để đến thư viện lúc 11h. Bước ra khỏi lúc 3h và nếu trời nắng vừa vừa sẽ đi bộ tàn tàn về nhà. Về nhà sau khi thay đồ thế nào cũng cảm thấy buồn ngủ, nên sẽ nằm ngủ. Đang ngủ sẽ giật mình dậy vì bất kì lí do nào đó, thấy đói bụng và ra lấy đồ ăn. Sau đó là tiết mục coi film tới khi nào chán rồi đi ngủ. Yên tâm, thời khóa biểu này sẽ không thể kéo dài được lâu, vì tuần sau lớp học đã bắt đầu. Nếu không chờ đợi một cái gì đó thì thời gian sẽ trôi qua không quá ì ạch. Cuối tháng 7 đầu tháng 8 sẽ chuyển nhà lần nữa (một câu chuyện bi hài chưa biết), kết thúc lớp học hè thứ 2 và sang cali để Yến có cơ hội được chở mình đi ăn.
Cuộc sống lúc này màu gì chưa biết nữa, nhưng chắc chắn tương lai phía trước là những ngày tươi đẹp. Vì sao ư? Vì có quá nhiều thứ chưa được trải qua đang chờ ở phía trước. Làm việc. Hẹn hò. Ở nhà đẹp. Ăn ngon. Có anh rể/chị dâu. Đón em bé mới trong gia đình...Nếu cứ mãi không lớn lên, sao có thể thực hiện tất cả những điều đó? Lớn lên là một việc tuyệt vời.
20, tao sẽ không đối xử với mày đặc biệt. Sẽ không háo hức mong chờ điều gì khác lạ sẽ xảy ra. Nhưng mà tao sẵn sàng rồi, cuộc sống 20, hãy cứ diễn ra đi. Để khi 21 nhìn lại, một lần nữa biết bản thân đã lớn lên.


Sunday, May 27, 2012

Gửi Thảo, khi cô 25

Chào Thảo năm 25 tuổi, cô đang làm gì?
Tui đang ngồi trong căn hộ 831 phòng C, hơi hơi đói bụng và tự hỏi, vì sao mình lại đang ở đây vậy?
Đây là mùa hè sau năm sophomore của tui, tui không về mà ở lại học thêm hai lớp mùa hè. Lớp học chưa bắt đầu và trong thời gian này tui chỉ đi làm ở thư viện mỗi ngày 4 tiếng. Tui không thích căn phòng tui đang ở. Nó hơi bé và mỗi buổi tối tui phải đứng lên ghế dán cái mền chuyên trùm khi tui ngồi sofa lên cửa sổ để ánh đèn bên ngoài không hắt vào sáng trưng. Căn bếp thì quá nhiều đồ đạc của Phoebe, người đã ở đây từ năm nhất. Không biết 2 người còn lại có bao giờ move in không nhưng thật tâm thì hi vọng không và hạn chót move in cũng đã qua.
Cô đang làm gì, Thảo 25 tuổi? Có phải một công việc liên quan đến coding? Đồng nghiệp của cô tốt chứ? Lương của cô thế nào? Cô có giúp ba mẹ trả hóa đơn mà vẫn có tiền mua những thứ cô thích không? Cô có bao nhiêu đôi giày? Cô có đang yêu ai đó hay hẹn hò? Cô đã trở thành một cô gái chưa?
Thật ra, tui không còn 19 lâu nữa. Dù đã không để ý đến thời gian nhưng khi liếc nhìn lịch trên màn hình, tui cũng biết tui sắp 20. Khi tui 20, đó có lẽ cũng là một ngày bình thường. Tui sẽ thức dậy và lên thư viện 4 tiếng. Chắc chắn sẽ nhận được lời chúc mừng từ người thân. Ý tui là người thân người thân, vì tui không hiển thị ngày sinh trên facebook. Hi vọng hôm đó trời mát để tui có thể đi bộ về nhà. Tui rất thích đi bộ về nhà, đó là khoảng thời gian tui cảm thấy thật thư giãn và thoải mái. Rồi lại vào phòng và kiếm gì đó coi cho đến lúc đi ngủ. Có lẽ ngày tui 20, tất cả sẽ chỉ như thế. Tui không mong gì hơn. 20 sẽ giống như 19, cũng học hành và sống một mình, có điều lúc đó tui 20 mà thôi. Tui đã quen nhiều với sự tĩnh lặng.
Cô đã biết chạy xe chưa, Thảo 25 tuổi? Cô có xách xe chạy một vòng mỗi khi có gì không vui như tui luôn tưởng tượng? Cô đã dành dụm được bao nhiêu tiền? Kế hoạch trong mơ của cô và Trúc mập thế nào? Cô còn muốn có một ngôi nhà của riêng cô? Cô đã đi dưới hoa anh đào vào mùa xuân chưa?
Vì sao 19 tuổi, tui đã trở thành một người ngại đám đông và không thích những mối quan hệ trên bề mặt. Cô bây giờ thế nào? Cô có gặp gỡ nhiều người và sống sôi động? Lúc này viết cho cô, thật tình mà nói tui thấy tui chán tui quá đi hahha. Tui cũng không biết làm thế nào tui có thể ở nhà mà không cần ra đường vào những ngày cuối tuần. Nhất là những cuối tuần dài hơn 2 ngày và không có gì làm như hôm nay. Tui thừa nhận, cuộc sống của tui thiếu nhiều màu sắc và âm thanh, quá đơn điệu với tuổi 19, quá tẻ nhạt với một người ngấp nghé 20. Tui mong nhìn thấy cô, Thảo 25 tuổi à, không khi nào thấy chán bản thân mình.
Chị cô đã có gia đình chưa? Bạn bè cô có giống như hôm nay nói đã bỏ đi du học hết rồi không? Tui hi vọng không bởi vì dù cô có biết chạy xe Thảo à, tui biết cô vẫn muốn được bạn bè đưa rước chiều chuộng hahha. Tui không biết cô đi du lịch nước ngoài chưa nhưng hi vọng cô đã đi Phú Quốc và Đà Nẵng ăn hết đồ biển cô muốn, đến Hội An xem phố cổ ban đêm và lên Đà Lạt uống sữa đậu nành, ăn bánh tráng nướng và bánh mì xíu mại. Cô cũng phải nhớ thường xuyên ăn phở và bánh mì thịt, xôi gà và bánh canh cua nữa. Tui có thể ghi ra một trăm món cô phải ăn ngay bây giờ nhưng tui nghĩ làm vậy hơi quá, dù sao, cô cũng đang ở nhà rồi. Chúc mừng cô. Đừng đi đâu quá xa trong một thời gian quá dài nữa, nhe.
Vì bữa nay, tui lại đang đói bụng đêm khuya nên tui nghĩ đến cô, Thảo 25 tuổi à. Cô có đang nhớ đến tui không? Khi cô xuất hiện thì Thảo 19 cũng đã không còn từ rất lâu. Chả biết cô xinh đẹp thế nào chứ hiện tại tui xấu quắc à hihi. Nhưng mà, cô có sống vui vẻ không? Vì tui tin là cô sẽ có một cuộc sống vui vẻ nên hôm nay dù đẹp hay xấu, dù trời mưa hay bão tuyết, tui vẫn cố gắng sống tốt mỗi ngày, tự mình nhắn nhủ với mình, khi tui 25 tuổi, mỗi ngày thức dậy là một ngày đẹp trời.
Chào cô, chắc tui phải đi kiếm gì ăn nhẹ. Hoặc là tui sẽ ăn sandwich bơ đậu phộng mứt dâu, hoặc là yogurt rồi đi uống sữa. Tui hơi muốn coi cá film về bánh kem tui đã down nhưng tui sợ tui thấy buồn vì không được ăn nên tui cũng chưa biết.
Nè cô, cô có đang mỉm cười không vậy?

Friday, May 25, 2012

Vì hồi chiều đi làm về đã tắm sạch sẽ và ngủ rồi nên bây giờ khá tỉnh táo dù đã xem xong 2 films và khóc một tí xíu vì tự nhiên nữ nhân vật chính bị xe tải đâm cái đùng, nằm ra giữa đường và chết ngắc. Tự hỏi bây giờ mọi người đang làm gì?
Yến nói đêm nay ra biển. Hoặc là để điện thoại trên xe hoặc là điện thoại đã hết pin. Vì hiếm khi nào nó không trả lời tin nhắn mình. Biển đêm nay thế nào? Lâu rồi mình không ra biển. Nhắc đến biển chỉ nghĩ đến hải sản. Tưởng tượng mặc đồ bần bần, mang dép lào ngồi ăn đồ biển chấm nước mắm, cuộc đời làm sao có thể tốt hơn? Mình thì không cần tắm biển, vì mình hơi hơi sợ nước và không biết bơi. Chỉ cần ngâm chân trần trên bờ cát nơi sóng đánh vào là mát mẻ lắm rồi.
Gọi điện cho Trúc mập thì Trúc mập từ chối ngay tiếng chuông đầu. Gọi lại thì làm lơ luôn. Chắc hôm nay ẻm thuyết trình gì đó. Cuộc sống sinh viên của ẻm, không biết nữa, có vẻ vui. Dạo này ẻm không diễn vai công chúa trên fb nữa, những bức tường ít người tụ tập hơn. Thêm vụ Hiền quyết định biến mất và chưa thấy có ý định xuất hiện lại, và Hà thì hay lặng lẽ ngồi đọc và like đã bay sang Sing chơi. Cuộc sống của hai con người này đang thế nào nhỉ? Vì sao hai con người này, mặc dù cách thể hiện khác nhau, đều không bao giờ thực sự kể nhiều về bản thân mình. Tụi nó bí ẩn quá, đôi lúc mình không có quá nhiều điều để về tụi nó.
Minh Đại tự nhiên gắn liền với chúng ta như một bông wa lạ. Bông wa này cũng có nhiều bí ẩn không kém, bí ẩn nhất là không biết Wa có bồ chưa, và nếu chưa thì Wa có thể có bồ được không khi Wa hay đi chơi với một đám con gái thích chạy xe đến trước Diamond ăn phá lấu của chị 6.
Nhắc đến phá lấu lại cảm thấy, châu Á quả là thiên đường của đồ ăn vặt. Cái nước mĩ này sạch sẽ quá, cả ngày có thể không dính một hột bụi trên người nhưng mà có cái thú vui la cà ăn hàng không có, cuộc sống thiếu thốn đi quá nhiều sắc màu và hương vị. Má ơi, mình được cái thích nói hoa mĩ. Mình đang muốn nói là mình bị thèm đồ ăn tới nỗi, mỗi lần nằm nhắm mắt lại là mỗi món ăn khác nhau lại hiện lên trong đầu rõ ràng đến từng chi tiết nhưng không cách nào lôi ra ăn được. Mình cũng đang muốn nói là mình muốn gặp đám bạn bị điếc của mình quá đi. Vì sao không thể nào nói cười với bất kì ai nhưng nói cười với những đứa điếc. Viết tới đây bỗng dưng tự hỏi, lúc mình nói và cười, tụi nó có nghe rõ hay không, hay giả bộ cười theo để khỏi bị nói là điếc?! Hahha, tao với tụi bây đều biết rằng cô bé viết những dòng này là một cô bé vui tính, đúng không?
Có phòng riêng lại cảm giác thật kì cục. Hơi chật chội và tù túng vì cái phòng riêng này cũng không lấy làm được rộng rãi cho lắm. Buổi tối đi ngủ thì ánh đèn hành lang bên ngoài hắt vô khiến căn phòng sáng hơn mức cần thiết, đêm đầu tiên nằm hoài và thấy khó ngủ. Cảm thấy mình đơn độc một chút, ghét sử dụng từ này nhưng phải nói là cô đơn một chút. Chặng đường dài đã đi được một nửa. Không có lí do gì không thể đi tiếp nửa sau, vì thế những cảm xúc mang chiều hướng đi xuống nếu có chỉ được phép ở mức "một chút". Mình không thích ủy mị.
Tóc vàng mắt xanh nói, call me if you're having a bad day. Tóc vàng mắt xanh còn nói nhiều thứ khác nữa. Chân thành và đầy quan tâm. Nhưng làm sao được nhỉ, ngoại trừ mình hay bị emo thì chẳng có gì khiến một ngày của mình quá tồi tệ. Có đôi khi mình nổi giận với tóc vàng mắt xanh một chút, vì những lí do không nói được, vì bản thân mình cũng không thể lí giải. Mắt xanh cứ hỏi, và mình cứ ậm ừ, just let it go, như một cô gái cố tình làm ra vẻ khó hiểu. Nhưng một cô gái cố tình khó hiểu sẽ hiểu điều gì đang diễn ra, còn mình thì không biết mình đang làm gì. Oh well, một ngày nào đó mình cũng rời bỏ mắt xanh thôi. Mắt xanh ở đó chơi một mình đi. Cho mắt xanh chơi với mình từ giờ đến lúc đó là đủ rồi ha.
Và vì sao cứ ban đêm gần đi ngủ thì phải đói bụng?