Friday, April 30, 2010

list of my favorite American men

-Freifelder (calc teacher)
-Bố John
-Dennis
-Morgan (he'll soon grow into a sweet man)

Tuesday, April 27, 2010

Saturday, April 3, 2010

a summerlike spring day

Ngày thứ 51
Nhận được thư của Hiền.
Ngày thứ 60
Lúc chơi trò săn trứng Eastern vào good friday với Morgan và Meridith, Morgan và mình đều mới săn được 5 trứng trong khi nhỏ Meridith đã đc 8 trứng vượt quá chỉ tiêu trung bình 7 trứng/đứa (vì có tất cả là 23 trứng). Mình đang đứng sau lưng nó, đứa con trai cao gấp rưỡi mình, thì nó tìm được trứng thứ 6 và quay lại quăng cho mình :D Chả nhớ lúc đó có nói "thank u" không nữa, nhưng nhớ chính xác là không biết làm gì... đành nhận luôn và thấy nó thiệt sự lớn hơn mình chứ không phải nó mới là junior in high school nữa. Morgan và Meridith là hai đứa tuổi teen đầu tiên mình thấy đàng hoàng và bình thường như đám tụi mình ở nhà. Không biết chừng nào gặp lại và dù chưa thể gọi là gần gũi thân thiết, mình rất là quý tụi nó.
Với lại, lúc thằng Morgan đi A&P về bước vô nhà đeo mắt kính phi công đen thui, mình xém xíu bị dội ngược :"> :P

Thursday, April 1, 2010

Những giấc mơ qua rồi

Những ngày trước, trời hết nắng. Mưa hoài mưa hoài. Tôi quyết định mình sẽ không say nữa. Chúng tôi vẫn đi lướt qua nhau 3 lần một ngày, gặp nhau trong gym 4 ngày một tuần. Tôi vẫn thích nhìn thấy sự có mặt của cậu ta, bất cứ đâu ngay cả facebook. Rồi thì không ai nói gì. Thời tiết như chiếc chăn cũ kĩ xám xịt. Tôi bước ra trạm bus, lẩm nhẩm vài bài hát yêu đương tiếng Việt, nghĩ một cơn say nắng đã qua.
Ở trong gym hay xảy ra nhiều chuyện kì lạ lắm. Một tên con trai đột ngột bắt chuyện với tôi. Rồi biến mất. Tôi vẫn trả lời đúng mực, không tỏ ra bất kì thái độ nào. Đó là khi tôi đang đứng nói chuyện với Natasha và cậu ta cùng tên bạn chuyển chỗ từ cuối hàng lên cạnh tôi khi khởi động. Để xem sau kì nghỉ xuân, tôi có ngồi gõ tiếp về câu chuyện này không. I doubt it. Ở Vernon vẫn hay có mấy tên lâu lâu nhá qua nhá lại vậy đó. Vớ vẩn không ?
Tôi còn đang loay hoay giữa đống ngày tháng. Đến ngày cuối cùng, tôi sẽ giống mình nhiều hơn một chút ?
12.21. tôi ngồi nghe Thương kể về con bé lớp 10CL muốn cua nó. Ở xa thật xa, một thời áo trắng sân trường sắp rời xa những người đang lớn. Của tôi thì đã hết lâu rồi.

Monday, March 22, 2010

hơi lam nham

Ngày thứ 50
Từ ngày qua mĩ, tất cả đồ chơi điện tử đã phản bội mình. Ipod chết lặng. Máy tính loa hư. Điện thoại ở trường không sóng. Sony t70 bây giờ còn bày đặt lâu lâu có hội chứng shaking. Chưa kể đầu tóc mình rũ rượi, mặt mũi xấu xí. Dép kẹp hồng dạ quang chó gặm. Cuộc đời mình không còn gì để nói.
Mấy bữa nay, trên hallway đã xuất hiện dép kẹp, sandals và quần shorts. Nhiều khi đang đứng vặn mở locker, nhìn thấy mấy đứa quần đùi áo hawaii dép lào mà mình nghĩ thầm "trời ơi, sao mặc đồ mùa hè quá vậy", làm mình vặn riết vặn riết không nhớ vặn số nào, đứng một hồi chưa mở được locker.
Hôm nay, mình đã bước đến trạm bus hết sức phấn khởi. Tại vì hôm nay đánh dấu ngày đặc biệt, mấy số lẻ đã biến mất bây gờ chỉ còn hàng trăm tròn trĩnh. Vậy mà ko hiều sao đến trường thì người lại rũ ra. Dù hôm nay cậu ta có mặt trong gym, nhưng mình vẫn không sao thôi hận bóng chuyền và nguyền rủa cái đồng hồ ở trỏng, "mẹ bà, đồng hồ gì chạy chậm quá vậy". Có lướt qua trên hallway vào 3 lần nhất định trong ngày, nhưng gương mặt cậu ta vẫn không ngăn mình vừa đi vừa lết vừa mơ về gỏi cuốn chấm tương. Dù sao thì mình công nhận, mình thích áo sơ-mi hôm nay cậu ta mặc.
Ngày thứ 49
Mình đã đặt chân đến Broadway xem Memphis. Theater hôm đó có Michelle Obama và hai con gái đến xem nữa. Thấy thiên hạ vỗ tay rần rần chứ có thấy phu nhân tổng thống gì đâu, ngồi trên balcony mà còn ghế ngoài cùng !!!
Kịch rất là hoành tráng. Vừa coi vừa căng mắt vì sợ bỏ sót bất cứ chuyển động nào. Đừng chỉ chú ý đến nhân vật chính, phải để mắt đến ánh đèn, đạo cụ thay đổi trên sân khấu và diễn viên phụ nhỏ nhất. Không một chi tiết thừa. Ngay cả vai người mua hàng đẩy xe lướt qua cửa tiệm mà vẫn được diễn rất chuẩn, không phải hời hợt kiểu bước qua cái èo rồi xong đâu. Bởi vậy, ta nói, Broadway chứ phải gánh hát tạp kĩ đâu
Buổi tối về nhà, không khí lại như bao ngày khác. Bà ta upset nên đi ngủ sớm. Lúc say good night đột nhiên quàng tay ôm lấy mình, giọng vừa run run vừa là thương yêu mình, mình là người duy nhất trong nhà có tôn trọng, rồi xin lỗi vì có lúc bực bội cáu gắt với mình...Bằng tấm lòng cao cả giống như cô tiên xanh, mình quàng tay ôm lại, đã vậy, mắt mình còn rưng rưng.
Lại một lần nữa mình thấy có lỗi vì lỡ-hết-ưa ai đó.

Wednesday, March 17, 2010

mới mua 2 cục gôm và 2 bàn chải đánh răng

Ngày thứ 43
Là ngày thứ 2.
Mình phải xuống guidance vào tiết hai (gym) để lo vụ giấy tờ đại học. Thế là mọi thứ đã được bỏ bao thư và gửi đi. Cảm giác hoàn thành một cái gì đó là một cảm giác tốt.
Mình vào gym trễ. Thay đồ xong xuôi đứng vào chỗ tụi Ashley, Erin, Lex và Elein để chuẩn bị chơi bóng ném (ôi phật ơi !). Tức là chỗ Kyle và Galluzzo đang đứng.
-Hey Thao, come here !
Mình tiến lại một bước
-Come here. Galluzzo chỉ vào chỗ kế bên nó.
Ashley nói gì đó, liên quan gì đó đến sao Galluzzo tự nhiên kiu mình
- Hey, we are friends on facebook. We talk a lot.
Thế là mình đứng kế bên nó.
-So what do you want to talk about ?
-I finished Samurai Champloo yesterday. It was so awesome. (Cúi xuống, tại mình bị bệnh lùn, nói nhỏ nhỏ. Omg !)
-You read it again ?
-No. I watched it.
Xong rồi hai người bàn về Samurai Champloo thêm mấy câu nữa thì phải bắt đầu chơi bóng ném.
Câu chuyện đến đây là kết thúc.
Và từ hôm đó đến hôm nay không có chuyện gì đặc biệt xảy ra nữa. Nhưng bây giờ thì gym cũng như bóng ném không còn làm mình hồi hộp hơn lúc đi phỏng vấn visa, hoặc ít nhất là mấy bữa nay.
Những ngày thứ 2 luôn khiến mình phấn khởi một cách kì cục.

Friday, March 12, 2010

chuyện không dính dáng tới nhau

1. Tôi chính thức không thích bà ta. Hay nói đúng hơn, trước giờ tôi vẫn luôn tự tìm cho mình những lí do để tôn trọng. Nhưng bây giờ không được nữa rồi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình gặp phải người nhỏ nhặt và vụn vặt đến thế. Ngay cả khi tôi cố gắng hết sức để tỏ ra lịch sự bắt chuyện, bà ta cũng không muốn trả lời. Và sau đó, bà ta khó chịu ra mặt khi tôi bắt đầu lảng tránh vì không thể chịu nổi bầu không khí căng thẳng bao quanh lấy mình. Tôi không nghĩ mình đã làm gì sai. Ngược lại, tôi đã làm nhiều hơn những gì tôi nghĩ mình sẽ làm, cảm thông nhiều hơn những gì tôi nghĩ mình có thể. Con người đến một lúc nào đó, sẽ không còn quá nhiều lòng rộng lượng và cũng không còn nghĩ ra được lí do nào để ngụy biện thay cho chính bản thân người khác. Tôi nghĩ đó là lúc này.
2.
Ở đây không có mùa mưa. Nhưng có weather forecast rất chính xác. Muốn biết ngày mai như thế nào, cứ lên mạng mà click. Không còn những thứ gọi là "mưa đầu mùa" hay "bất chợt" hay "đường xa lộ hai nửa nắng mưa". Tôi như hành tinh nhỏ đơn độc xoay quanh một quỹ đạo định sẵn. Giống như cứ 6.44 school bus sẽ đến trạm. 7.23 chuông chính thức vô học. 1.59 ngày học kết thúc. Một sự chính xác về thời gian rất đáng ngưỡng mộ và trân trọng, nhưng đôi khi cuộc sống cứ âm thầm chuyển động một cách không có gì bất ngờ, người ta vẫn thức dậy và làm việc đều đặn và sợ rằng không còn cảm giác gì nữa. Giống như những va chạm trong vũ trụ mới có mặt sự sống, tôi nhớ ngây ngất những chuyện giận hờn rất trẻ con, vài chuyện buồn khi mới lớn, và tiếng nói cười rộn ràng. Tôi không còn thấy mình tuổi 15 như câu hát của Mỹ Linh "ríu rít trên đường, bầy chim non tới trường.
3.
Không biết có phải vì hiệu ứng của những ngày nắng mà tôi thấy mình say say. Kiểu như trong đám đông tôi sẽ đưa mắt tìm cậu ta. Khi bước lên cầu thang sau tiết 4, tôi sẽ giả vờ liếc mắt xuống xem cậu ta có ở phía sau một khoảng cách nhất định. Kiểu say nắng mà tôi thích sự có mặt của cậu ta ở trường, trong gym hay trên hallway. Kiểu như nếu cậu ta cười, tôi sẽ nhìn đôi mắt, nếu cậu ta đi từ xa, tôi sẽ nhận ra từ phía sau. Tháng năm sẽ trôi qua, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy cậu ta nữa. Nhưng những cơn say nắng thường ở lại rất lâu. Giống như có những ngày bão giông, tôi là con mèo lười nằm mơ mộng, biết cậu ta không (hoặc chưa :P) phải người mình thương, vậy mà cũng nghe nắng ở trong lòng.