Tuesday, November 15, 2011

just wanna whine

Truoc gio hoc Java. Moi nguoi noi chuyen that on ao. Ghet nhat ma'y lu'c kho' o? ma phai ngoi trong mot cho on ao. Minh thi staring at the computer screen trong phong hoc.
Do la li do vi sao khong the da'nh Tie'ng Viet.
Troi khong he lanh, tham chi' buoi trua co' the hoi no'ng. Nhung bang mot li' do nao do' tao da bi benh. Toi hom qua da~ dinh hoc bai Linear Algebra nhung khong the nao hoc noi ma van khong biet vi sao. Xong roi quyet dinh di ngu luc khoang hon 12h, ong no^.i Benj lai goi dien va noi chuyen hon mot tie'ng. Roi dem qua na`m hoa`i na`m hoa`i khong the ngu duoc, nguoi thi no'ng hu`ng huc. Va~n khong biet minh dang so't. Toi khi troi sang, nghe co hong ran ra't, da`u ba't da`u bu`ng bu`ng. "A`, thi ra minh benh roi". Tre`o ra khoi giuong, nhu'ng khan vao nuo'c no'ng roi chuo`m vao` tra'n. Ma` ca'i khan sao la.nh di nhanh wa'. Nguoi cu' vua` lanh vua` no'ng at the same time. Not good man.
Moi nam minh bi benh mot lan. Nam ngo'ai moi' wa dc 1 2 thang da~ lan ra benh. Nam nay tre~ hon, nhung du'ng dip minh co' 3 tests truoc khi nghi fall break. And yes, moi lan benh lai cam tha'y that me.t. Cam thay that yeu' duo'i va ca'i viec nua dem tu. day la'y khan chuo`m va`o tra'n minh va` lu.c tu? thuo'c con co' gi uo'ng duoc khong that la pathetic. Finally luc 7h sa'ng uo'ng dai 2 vien Tylenol, leo len giuong tru`m me`n, nguoi cung do? mo` hoi va ngu dc den khi dien thoai reng. Mieee oi, tui muon nam ngu tiep bie't bao nhieu, nhung khong the miss a Unix class no matter how much I don't like it. Va` sau khi di bo ve nha, which I don't know how I was able to do that, leo ngay len giuong nam ngu den 3h, roi day an mot che'n com, roi pha mot tach tra` no'ng, roi len len giuong nam tiep den 4h45. Khong muo'n nam o nha mot minh vao lu'c tro`i cha.ng va.ng to'i, va` hom nay tha`y ho'i (that ra ong tha`y vi ti'nh na`o cung ho'i) se review de t5 kiem tra Java, lai bo` day di hoc.
Vi` sao dang viet blog trong khi hoc, which has never happened before, cung khong biet nua. That khong thich nhung luc nhu the nay, nhung luc ma cam tha'y everyday is the same hon bao gio het. And yes, chi cu' muo'n luon co' nguo`i o ke' ben chie`u mi`nh de'n noi minh cung phai tu hoi "sao co' the chie`u minh dc nhu vay"...
And anh Ba' is going to med school next semester. Sasa is graduating in the summer, and Thao Nguyen is going to San Fran in June or July since she's got an offer from a company there. Vi` sao tu nhien hay hang out thanh mot nho'm xong roi tu nhien moi nguoi di het tron vay. Tham chi' next semester, Benj and I don't have any classes together. Chua gi da cam tha'y that co don va bo'i ro'i.
Anyway, sao ma'y nguoi trong lop thong minh qu'a vay.
Tao chi muo'n than tho? chu't thoi.
Bye bye! Ha~y chuc tao may ma'n vo'i ma'y ca'i tests ngay mai va ngay mo't.

Friday, November 11, 2011

the blue-eye business

Just wanna say that I'll be home some day. Soon.
And I wanna fall for a blue-eyed guy.
It's below 0 now outside. Thinking of the cold winter approaching gives me a headache these days. Why did winter have to exist in the first place anyway?
Bơni and I don't seem to have much to say to each other these days though we still enjoy each other's company when walking home. I may not like him, but I do like his blue eyes. Sometimes in class, when we unintentionally caught each other's glance, he would smile at me with those eyes and I could never look straight at them 'cause I know I would feel "bối rối". Too bad, he's yet to be the one.
Ok I need to go to bed now. I have three tests next week and another Unix project due.
I know, I have no life but whatever.
May we never feel too lonely in life.
Nighttt!


Tuesday, November 1, 2011

thứ ba trời không lạnh

Gần 1h sáng, Benj gọi điện hỏi tôi có muốn ra ngoài với chú ấy không, chú ấy chưa ăn gì và chuẩn bị pick up some fast food. Ngần ngừ một lát, tôi cũng gật đầu. Trên đường đi, cửa sổ xe hạ xuống, những bài hát lạ lẫm trong cái ipod cũ xì của chú ấy vang lên qua loa, buổi tối thật vắng vẻ đến trong lành và mát lạnh. Chúng tôi trở về, đậu xe trước apt. Chú ấy bắt đầu bữa tối và chúng tôi nói chuyện với nhau đến khi chú ấy ăn xong. Những câu chuyện không có quá nhiều liên kết, về bạn tôi mới nhuộm tóc, về bạn tôi mới gửi cho tôi những bài tập yoga, về sự chắc chắn trong câu nói của chị tôi khi tuyên bố sẽ phải thăng chức trước khi học tiếp master, về nỗi lo lắng mập mờ trong tôi về những gì mình muốn làm...Từ lúc nào chúng tôi có thể nói về nhiều điều với nhau như vậy? Một ngày nào đó sẽ đến, chú ấy rồi cũng sẽ trở thành một người từng đi qua trong cuộc sống của tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy an tâm, vì không phải sắp xếp lại tưởng tượng của mình về tương lai, lẫn hồi hộp muốn biết sẽ như thế nào khi nó xảy ra. 19 tuổi, tôi gặp chú ấy và đã xảy ra nhiều điều đáng nhớ, gọi là kỉ niệm cũng được. Bởi có lẽ tôi sẽ ghi nhớ chúng.
Đôi khi, tôi muốn nhảy ngay đến tuổi 24, 25. Tôi muốn nhìn thấy mình làm việc, tận hưởng, đi những đôi giày đẹp, mặc những bộ quần áo yêu thích, gặp gỡ bạn bè hằng tuần chỉ để nói những chuyện random random nhất trên đời. Tôi muốn nhìn thấy mình như một cô gái trẻ mà mỗi sáng chỉ cần thức dậy là đã muốn mỉm cười, chỉ cần nhìn vào gương là thấy mình xinh đẹp. Tôi muốn biết mình có còn tự băn khoăn với bản thân mình như lúc này nữa hay không...
Chưa bao giờ tôi nhận ra một ngày của mình, tâm trạng của mình lại có thể ảnh hưởng bởi những chuyện nhỏ nhặt xảy ra hằng ngày ở nơi xa tít đám bạn đang có mặt nhiều như vậy. Chuyện hằng ngày của tôi rốt cuộc cũng chỉ xoay quanh chuyện hằng ngày của tụi nó. Tôi sẽ định nghĩa mình như thể nào nếu chỉ có một mình với sự im lặng của những ngày chán chường loay hoay mãi cũng không biết làm gì? Rồi sẽ có lúc chẳng có gì rõ ràng trước mắt, nhưng tôi bây giờ đã bắt đầu tin vào sự chắc chắn về sự hiện diện của những người tôi gọi là "bạn".
Tháng 11 rồi hả? Nghe cứ như không phải thiệt vậy!
Hôm nay thèm ăn 5 cuốn gỏi cuốn.


Thursday, October 27, 2011

cây thời gian

Đang ngồi ăn mì gói thịt bò. Mấy bữa nay đã bày đặt ngủ trễ thêm nửa tiếng, sáng dậy chỉ kịp tắm rồi quơ quào đi ra khỏi nhà. Mỗi sáng chỉ có một lớp từ 11h đến 12h15 mà lần nào về đến nhà cũng đói, huống chi sáng chẳng bỏ gì vào bụng. Mà rồi cũng không muốn ăn gì, cứ qua loa cho qua, cho bụng không cồn cào và cho đầu không tê tê mỗi khi học bài. Khi bài vở đã vơi bớt, bữa ăn một mình là một trong những điều chán ngắt nhất trên đời.
Cái cây ngay phía sau lưng thư viện thật đẹp. Những chiếc lá đỏ sắc cam mang đầy mùa thu giống như đang toả ra ánh sáng của riêng nó dù là trong một ngày u ám. Nhưng cái cây đó làm mình buồn một chút, vì nhìn nó cảm giác như đang nhìn thấy thời gian trôi qua ngay trước mắt vậy. Một cái gì đó rất đẹp nhưng không thể níu lại được.
Hình như con gái lớn ai cũng thích ăn cake. Chắc tại đã là con gái thì rất dễ mềm lòng trước bất cứ thứ gì bắt mắt. Đã là con gái thì rất thích những điều ngọt ngào. Mà cake thì cái nào cũng đẹp, cái nào cũng thơm ngon như thế. Hỏi sao đám bạn mình trước đây chỉ biết cá viên chiên, bò lá lốp dạo gần đây đã rủ nhau đi ăn bánh uống nước. Hỏi sao mình cũng đột nhiên nghĩ "mình có nên thử bake mấy món đơn giản vào kì nghỉ tới không nhỉ?". Nhưng mà ở một mình chán lắm. Không lẽ bake một mình, dọn một mình, ăn một mình xong rồi bực mình "vì sao có một mình mà mình cũng bày đặt ngựa ngựa vậy?"
Nếu được, sau này khi không còn ở đây nữa, mình muốn chụp hình và gửi thư cho Benj. Nhưng mà đó là nếu mình còn quen biết chú ấy đến lúc đó hahha. Còn không, mình sẽ nghĩ ra một câu chuyện, nhân vật nữ sẽ gửi thư cho nhân vật nam. Bức thư bắt đầu thế này "Hi Ryan, how have you been?...". Ok, Ryan là một cái random name, không liên quan gì hết. Vì mình không thích xài tên thật nếu nhân vật đó có thật trong đời mình. Vì mình thích để những người đọc duy nhất của mình tự hỏi "thằng này là thằng đó phải ko ta? nhỏ đó là mình chứ gì?..." hihihi
P.S: cái này được viết từ trưa t5 và bây giờ trưa t7 mới xong đó.
với lại mình cười hihihi không có nghĩa là ngủ dậy mình bị pede nha!




Tuesday, October 25, 2011

something meant for me today

Một nửa bên trong bảo "không sao đâu Thảo, nếu lỡ fail lớp này still, it's not the end of the world".
Nửa còn lại nói "yeah right, it's not the end of the word, but it's the end of my beautiful GPA."
Một nửa tự nhủ "it's just one class out of five. If you can do fine in the other 4, then we have to consider the way the professor lectures"
Nửa còn lại "so why are there people who can get a hundred and even higher on their tests?"
Nửa kia "ok I'm only 19, the youngest one in all of my classes. No one's gonna say I'm stupid just because I flunk this class"
Nửa còn lại "Face it Thao, you do feel stupid."
Nửa kia "It's not the end of the world!"
Nửa còn lại "You just hate the feeling that you're not one of the smart ones in class"
True.
I don't like this feeling. The feeling of not being able to ace it. But yeah...true. It is not the end of the world.
It's ok to fail. But don't let anything beat you up and bring you down.
Such a nice breezy day. The sky is so high and clear. The temperature is just right. A typical day when you've got the feeling "mannn, life is worth living". I'm listening to All about you, another K-indie song. I'm so in love with this music, like it is meant for me. You know how you see a pair of shoes and right away you know they are what you've been searching for and you can't wait to walk in them? That's how I feel about those songs. They are so mellow, so gentle and so pleasant like an autumn breeze blowing brown leaves up in the air.
Again, cuộc sống thật đáng yêu đáng mến. Hiệp sĩ, even if you've come, I'm afraid I can't let you be my hiệp sĩ right away. Bởi vì tôi thấy tôi quá coooool hahahha.
What is meant for you today?
There must be something. Really. You just have to look for it.
Enjoy your day my sunshine!





Sunday, October 23, 2011

kiss kiss

Tao vừa làm unix project xong, chính xác là cơ bản xong. Không có lâu đâu, tao chỉ ngồi từ 2h chiều đến hơn 12h khuya thôi à. Có 10 tiếng chứ nhiêu. Làm xong cái unix cảm thấy như người nhẹ 10 kí luôn đó. Tao đang vừa viết blog, vừa chat với Linh, vừa nghe bài "Kiss Kiss" của SweetPea, cuộc sống phút giây này thật là đáng yêu đáng mến đó.
Hôm qua tao mới nhận email của trường là Nov 17 có thể đăng kí lớp cho học kì mùa xuân rồi. Mẹ ơi, lẹ thiệt đó, cái học kì thấy gớm này coi vậy chứ cũng sắp hết, thời gian cũng biết cách bay ghê. Mới đó mà Yến sắp về nhà rồi, tụi bây sắp được gặp nhau rồi. Tao cũng cảm thấy vui theo đó. Tụi bây hãy up hình thật nhiều, nói nhảm trên fb thật nhiều. Tao sẽ luôn dõi theo tụi bây thường xuyên.
Tặng tụi bây tấm hình căn nhà của tao nhìn từ cửa ra vào. Hãy tưởng tượng đang ngồi trên sofa nghe nhạc với tao.
Tao buồn ngủ quá tao bắt đầu không biết nói gì.
Hiền giặt giày xong chưa?
Mướp đi kbbq về trễ vậy?
Hà đi thi gì đó sao rồi mày?
Bé mập còn lại hôm nay lần đầu tiên đi bar mà không phải đi với tao nha!
Tao đã chịu hết nổi. Tao phải đi ngủ đây. Tạm biệt.
"I'm gonna believe in your eyes
so please don't say love is blind"
Tao vẫn đang nghe Kiss Kiss, lần này là version của Taru. Nghe thử đi, cảm thấy rất là êm đềm đó.


Friday, October 14, 2011

lá đỏ

3h12' chiều thứ 6.
Hôm qua thứ 5, đã nói là phải viết blog, vậy mà loay hoay mãi đến 2h sáng đi ngủ cũng không viết được. Hãy tưởng tượng bây giờ là thứ 5. Từ lúc này trở đi. "hôm nay" là "thứ 5".
Sáng hôm nay thức dậy, tất nhiên vẫn như mọi lần "trời ơiiiiiiii, tôi không muốn đi học" nhưng không có lí do nào đủ sức thuyết phục bản thân ở nhà, lại lồm cồm bò dậy tắm rửa ăn uống. Mặc dù lớp Comp Org and Structure mới được điểm cao nhất lớp, nhưng cái lớp Unix tao đang đi tới vẫn khiến tao lo lắng quá đi. Cảm giác như có quá nhiều điều mập mờ và thậm chí nếu tao muốn hỏi thì cũng chả biết phải hỏi gì. Vì sao trong cái lớp đó, mọi người đều tỏ ra thông minh quá vậy? Anyway, trong lúc đi đến CCB building để chui vô cái lớp Unix đầy ám ảnh, ở khuôn viên trường nơi mà có mấy cái ghế sắt nhìn thì đẹp nhưng ngồi thì lạnh ngắt và không hề êm ái, những chiếc lá màu đỏ đã rụng khá nhiều và đột nhiên khi vừa bước đến, một cơn gió thổi đến làm đám lá cuộn tròn xoay xoay bay bay. I couldn't help but smiling. Lúc đó tao đã nghĩ rằng đây đã là đủ lí do để tao thức dậy và đến trường ngày hôm nay. Mùa thu đã ở đây thật rồi. Hahhah, tao lãng mạn quá đi.
Tao đã lựa đôi sperry mang đi học. Buổi chiều thay vì đi shuttle thì tao đã đi bộ đến trường sớm gặp Sasa nói chuyện chơi chút xíu. Và đôi sperry đã làm tao tróc hết miếng da. Cũng may trong ví còn miếng bandage duy nhất, nếu không tao chỉ có phát khóc. Những đôi giày mới luôn làm tao đau chân. Nhưng tao vẫn luôn thấy nó thật đẹp. Đối với tao, cách duy nhất để hết đau là tiếp tục đi trên những đôi giày đó cho đến khi giày mềm ra và chân cũng quen dần những cọ xát với đường chỉ bên trong giày. Đau một chút, nhưng sau đó là kiêu hãnh vì mình có đôi giày đẹp.
Dạo này bài vở cứ đến liên tục. Vừa mới thở phào chút xíu kiểm tra xong 3 môn, thì tuần sau lại kiểm tra Unix và Java chung một ngày thứ 5. Project Unix due thứ 2 sau đó và project java due thứ 3. Từ lúc nào Thảo đã trở thành nerd vậy? Sighhhhh.
Anyway, trước khi type entry này tao đã suy nghĩ "mình có nên viết blog không, hay là học bài đi". Cái xong tao lại nghĩ tiếp "nếu ngày mai mình không có trên đời nữa, mình sẽ muốn học bài java hay viết blog kể về đám lá màu đỏ xoay xoay bay bay vào một ngày mùa thu?".
Tất nhiên, viết blog đã hơn.
Ok, đến đây thì không cần tưởng tượng "hôm nay" là "thứ 5" nữa. Tao trở lại buổi chiều thứ 6 của tao và học bài java đây.