Sunday, September 18, 2011

Ok, so I'm typing this while waiting for the rice to be cooked. Man I'm hungry.
And I went to chú's house this afternoon. Turned out there were topics the prof hadn't covered yet and hw isn't due till Wednesday so there wasn't much to do. So we watched a movies about gangsters called "Pulp Fiction" with all Hollywood big names and I didn't really understand what was going on or why they were shooting at each other and the movies was really long and my never-watch-again list just got another name in it.
I don't know, I'm afraid I'm kinda falling for him and I know he kinda likes me too but like, I'm a little bit scared. Do I like him because I like him or because I know he likes me? And...I don't know, why all of a sudden. It was Mâu Mâu's birthday, not mine so why is this happening to me now, I didn't wear the "magic hat" you guys made. He did touch my hand and I did lean towards him a little bit but that was it. We didn't hug or anything.
I feel like I just suddenly jumped into "adult world" right now. I mean someday we'll all have to go through these, meeting someone, thinking about someone, dating someone, loving someone,...but it is so strange to experience them for the real first time. And you guys or my sister are not even with me. I would never tell this to my mom, or at least the time being. She would freak out and get anxious and say something like I shouldn't be like that. Don't want her to have a heart attack.
Why am I so far away from you? Why aren't we exploring all these together? I hate this.

Friday, September 16, 2011

floating

Cuộc sống dạo này thật đáng yêu và đáng mến. Trời chuẩn bị vào thu, sau một bữa mưa lất phất cả ngày, nhiệt độ đã tuột xuống cái chủm, lạnh muốn chết luôn. Trường học thì vẫn vậy, tao vẫn ngồi được khoảng nửa tiếng 45 phút thì bắt đầu thấy chán, cái quay qua quay lại đếm bóng đèn hoặc là ngồi giả vờ nhìn thầy và suy nghĩ về cuộc đời hahha. Mỗi lần trong lớp chỉ muốn về apt. Về apt thật vui, nhất là được tháo bra (hahahhah) và mặc pyjamas, khoác mền đi vòng vòng hoặc vừa nghe nhạc vừa rửa chén. Nhưng mà cũng thật chán, đôi khi không muốn học mà cũng chả biết làm gì. Những lúc đó thật nhớ mấy lúc vừa học bài vừa nói xấu với Sasa. Và tụi bây là tất cả những gì khiến tao cảm thấy một ngày thật vui. Tao có thể nghĩ về những chuyện random nhất và không nhịn được cười. Đột nhiên tao thấy tuổi 19 của chúng ta thật đặc biệt, giống như có một cái gì đó thật ngọt ngào đang tan chảy.
Tao sống một mình thật ok. Mỗi sáng thức dậy lúc 9h15, đi học lớp sáng về thì rửa chén dọn dẹp nhà cửa sơ sơ. Tối nào cũng cố gắng đọc text book và coi bài. Cuối tuần đi chợ ké với Thảo Nguyên, rồi nấu ăn rồi dọn dẹp. Và tất nhiên ngày nào cũng nói chuyện với Yến và facebook với tụi bây. Not too bad. Mỗi thứ 2 thứ 4 Benj đi với t về trước cổng cũng khá nice. Đại loại là cũng ko thấy ớn ớn vì phải đi một mình cùng với nỗi sợ bị giết bên góc đường hahha. Thật kì lạ là tao với bản cũng nói được khá nhiều chuyện, trong khi tao không phải là đứa biết keep a conversation going on lắm với người lạ. Anyway, năm 2 của tao coi cũng sáng sủa phải không?
Tao thích chơi với tụi bây quá đi. Tao sẽ không bao giờ thấy thích chơi với ai như thích chơi với tụi bây hết. Sau này, sau này và thật lâu sau này, khi mà quãng thời gian bây giờ trở nên thật xa xôi rồi, ai biết lúc đó chúng ta vợ chồng con cái gì chưa, nhưng mà tao sẽ thương con tụi bây thật nhiều, đối xửa thật tốt với vợ/chồng tụi bây và khi câu chuyện tương lai đất đai của tao thành hiện thực, tao sẽ luôn dành một chỗ cho tụi bây trong căn nhà nhỏ bé xinh đẹp đó của tao.
Khi 25 tuổi, chúng ta sẽ như thế nào? Không biết nữa, nhưng mà bây giờ, "hãy cứ đam mê hãy cứ dại khờ".

Saturday, September 10, 2011

shell scripting

So I've been sitting in front of my laptop from like 2pm until now trying to figure out how to write a shell script. Don't ask me what a shell script is, it would be another long story, you know, computer sci thing. Good news is I got the result I want, and even more amazing, in just 6 lines of codes. I really don't like this Unix class. I have the feeling my dear professor assumes that everyone in class is familiar with unix, shell scripting...sighhh. Straight A's this semester suddenly sounds like nonsense.
I always feel like hell in "Computer Organization and Architecture" class, which is the class starting from 6.55 'til 8.10 Mon and Wed. The atmosphere in that room just isn't right, it's stuffy and the lectures are seriously not attractive at all. Textbook for that class is another tragedy. I'm actually pretty good and patient at reading textbook materials, but this one, I tell you, it takes a real long time to comprehend its contents and sometimes I don't even understand anything at all. Thanks God we still have Google by our side.
And Benj walked me home again this Wednesday. So he found out that I'm 19 and I found out that he's 26. Man he's old. It goes like this "Are you a good drinker?" "I'm not old enough to drink" "Reallyyy?" [Nod] "How old are you?" "I'm 19. How old are you?" "26" bla bla bla. So there are no "young" computer sci people huh? Why do I have the feeling I'm the youngest in all of my classes. We talked about what he did in his past college days and how he ended up as a CS major. He said "I wish I had been doing what you're doing now when I was 19". I don't know, this kinda makes me feel good. We are still too young and we should all feel good about our 19th. Let's go through all these days with the pride of being 19.
I still have Java to read and laundry to do tomorrow. Have to cook some more dishes also. It's not like I'm intensely busy but I always have things that need to be done. When my hair gets to my shoulders, I will buy some new clothes. I lost some weight and almost every pair of jeans in my closet is loose on me. How sad.
Just wondering what it's like to fall for someone at this age. Hahha

Wednesday, September 7, 2011

NGày này năm ngoái, thằng Đại đã comment trên stt dặn mình là phải nhớ luyện tập thể thao thường xuyên rồi mùa đông nhớ về thăm tụi nó.
Thời gian sao mà giống chuyện đùa vậy.

Wednesday, August 31, 2011

"but I just like to dream"

Khi chiếc răng khôn thứ 2 bắt đầu nhú lên, tôi nghĩ mình đã biết cần phải làm gì. Chuyện mà nếu không làm thì sẽ không bao giờ hết băn khoăn. Nhưng để có được thứ mình muốn, trước hết phải tập trung vào những thứ mình đang có trước mắt mình. Tôi đã nói với cô bạn như vậy khi cô ấy đột ngột bắt chuyện với tôi sau rất nhiều ngày không còn biết gì về nhau nữa. Khi nói chuyện với người khác, chân lí dễ dàng bật lên thành lời khiến người ta phải tự hỏi mình "còn mình thì sao, rốt cuộc mình đang làm gì?"
Thật ra, điều khiến tôi chịu ngồi xem Scent of a woman là vì tò mò không biết Yoen Jae sẽ làm gì trong 6 tháng cuối cùng của cuộc đời mình. Ở những bộ film khác, thường là người ta yêu nhau say đắm mới biết một trong hai người mang bệnh, rồi thì sẽ đau khổ đến gục ngã khi người ấy chết, và khi đứng dậy thì mang theo những câu chuyện về tình yêu ấy suốt cuộc đời. Nhưng Yoen Jae ngay từ tập đầu đã biết bản thân sắp chết. Cô viết ra 20 điều phải làm. Những điều mà suốt 10 năm làm việc trong công ty du lịch hàng đầu, chịu đựng ông trưởng phòng ích kỉ và ánh mắt nhìn xuống từ đồng nghiệp, cô cứ mãi để dành và trì hoãn đến khi quên mất về những điều đẹp đẽ. Vì sao khi sắp chết, người ta mới đủ can đảm làm tất cả những gì mình muốn, mặc những gì mình thích, ăn bất cứ thứ gì thấy ngon, thực hiện những điều lãng mạn nhỏ nhặt vẫn mơ mộng. Vì sao phải đến khi sắp kết thúc mới để cuộc sống thật sự bắt đầu.
Có phải để được đặt chân lên con đường trong những giấc mơ thì phải bước qua nhiều con đường xa lạ với chính bản thân mình? Là học một ngôi trường mà sau 2 năm ở đó, chẳng bóng dáng một người thầy cô nào khiến mình thật sự tôn trọng và yêu mến. Là đi đến một nơi mà sau khi đọc bài phỏng vấn về á hậu Thiên Lý mới nhìn thấy cảm giác mình vẫn cảm nhận hằng ngày một cách rõ ràng "....trải qua một thời gian khá dài, dĩ nhiên cũng đã có nhiều kỉ niệm vui lẫn buồn nhưng hầu như chẳng có dấu ấn gì đáng kể, tất cả chỉ nhàn nhạt so với những kỉ niệm ở Việt Nam thì một chút xíu cũng đậm đà". Thì ra mình và á hậu cũng có điểm chung haha.
Dù sao đi nữa, chúng ta đều phải có trách nhiệm với cái lao chính mình phóng ra thôi. Chạy theo nó rồi nhặt lên. Nếu vẫn chưa đủ thì tiếp tục phóng lên phía trước. Thứ mà mọi người vẫn gọi là thoả mãn sức trẻ có lẽ là như thế.

Thursday, August 25, 2011

smart people and noisy chairs

Ok, let's face it. I haven't been too enthusiastic about school. Haven't been really concentrating on any class. That's bad, because I started to feel afraid. Those logic things in Discrete Structure (a class math) don't seem...logical at all when it comes to a complicated problem. Good thing that big guy was in our group this afternoon or I don't really know if I would be able to solve it. He's smart. CS people are smart. And somehow I'm afraid I'm not smart enough to do these things. Sighhh. That's me being pessimistic when encountering difficulties.
CS 2270 is like, I dont know, like a super boring movie that you have to watch and not being allowed to turn it off until 8.10pm every Monday and Wednesday. The professor looks like Dumbledore but his head is bald and his beard is short. Most of the time, I was saying to myself "let's try to focus again".
Benj is nice. He sent me the whole Discrete Structure book, the scanned edition that he got from the internet 'cause my book hasn't arrived yet. He's one of the few people that I didn't not-like at first glance. Anyway, we started to talk to each other this semester so I guess it's a good thing huh? I like to call him Benj (ben-jay). "Ben" is a little too short to call out for me though I never really called out his name. I like it when he smiles too.
Those chairs in ESH 107 are the noisy ones. Lots of people in that class are...quite big and they wouldn't stay still and those chairs would make some noise sounding like "Eccc eccc". That's what I have to hear during tomorrow morning class. Stay still people, and please don't steal my seat.
I'm going to take a 30 min nap and then look through some notes for the quiz tomorrow.
I got stung by a bee yesterday. First time ever. It was horrible for like half an hour. My finger was aching and numb and swelling badly at the same time. I screamed when the little insects put its sharp needles on my index finger. Hell yeah it hurt. Before this, I never thought of this but now, if someone asks me, I know how it feels like to be stung by a bee. You can call it an experience.
What are you doing there? How was "Long ruồi" Trúc mập?



Tuesday, August 23, 2011

vì sao

Bắt đầu như thế nào nhỉ? Hôm này đã bắt đầu học kì mùa thu. Có thật nhiều thứ khác với học kì mùa thu trước. Lúc đó còn chip hôi, không biết building nào là building nào, thậm chí cả bước đi trong khuôn viên trường cũng cảm thấy thật hồi hộp. Nỗi sợ hãi của một sự bắt đầu mới là một nỗi sợ hãi không cần lí do. Vì tất cả mọi thứ còn quá lạ lùng nên cảm giác như người ngoài hành tinh, thế thôi.
Mùa thu này, shuttle schedule thay đổi. Mấy chiếc xe cứ qua lại với lộ trình kì cục. How confusing. Kế hoạch cũng thay đổi. Thay vì học 2 lớp Comp Sci (CS), 3 lớp Math thì trở thành 3 Comp Sci, 2 Math vì lớp Statistics cô Tàu từ Canada qua tiếng Anh thật khủng khiếp đến nỗi không chắc về cách phát âm của một từ như thế nào. Thật đáng buồn, mùa này cô ấy thầu hết 3 lớp Stat. Nhờ cổ mà giọng nói của ông thầy Rao lớp Discrete Structure 5 rưỡi chiều nghe thật êm ả và mượt mà.
Vì sao có những người không thể có trách nhiệm với lời nói ra vậy. Vì sao nói hôm nay deposit tiền nợ mà check hoài vẫn không thấy vậy. Vì sao có thể khiến quá nhiều người không thích mà vẫn sống như một người thẳng thắn đàng hoàng quá vậy. Vì sao annoying quá vậy. Vì sao không biết là bản thân mình annoying vậy.
Thật ra, mình rất muốn mấy buổi tối không có chiện gì làm, xuống đi vòng vòng quanh khu meadows. Buổi tối mùa hè trong lành, đèn sáng lên những tán cây, trời không quá nóng nực như ban ngày. Nhưng mà mình đã mất ipod rồi, nếu không đeo tai nghe lên mà thơ thẩn đi một mình thì giống bị điên quá, nên thôi dẹp.
Anyway, vì tự nhiên không biết ghi gì nữa nên lôi application ra ghi đây. Không biết mình đã ghi cái form này bao nhiêu lần rồi nữa. Vì sao ngày nào mình cũng có lớp lúc 5 rưỡi chiều hết vậy, nếu không thì giờ đã là Math Tutor rồi.
Vì sao film Hàn Quốc cứ làm mình tin vào những chuyện tình yêu khó có thật vậy.
Mọi người đang làm gì thế?